Xu Hướng 9/2023 # Kể Về Chuyến Du Lịch Đà Lạt – Một Kỉ Niệm Đẹp Thời Thanh Xuân! # Top 14 Xem Nhiều | Zrll.edu.vn

Xu Hướng 9/2023 # Kể Về Chuyến Du Lịch Đà Lạt – Một Kỉ Niệm Đẹp Thời Thanh Xuân! # Top 14 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Kể Về Chuyến Du Lịch Đà Lạt – Một Kỉ Niệm Đẹp Thời Thanh Xuân! được cập nhật mới nhất tháng 9 năm 2023 trên website Zrll.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Mình xin kể về chuyến du lịch Đà Lạt của chúng mình, đó là lần thật thú vị ở chỗ đâu đâu nơi đây cũng đẹp đến mê mẩn lòng người, nhất là khi đi cùng người thương nữa!

Người ta nói rằng Đà Lạt là nơi lãng mạn phù hợp cho những kẻ yêu nhau, quả đúng là như vậy. Kể về chuyến đi du lịch Đà Lạt của mình thì đó là một kỉ niệm đẹp, bởi đến với Đà Lạt không chỉ để tận hưởng cái khí hậu mát mẻ, buổi tối se se lạnh và người ta cứ thế mà mặc đông và cùng nắm tay qua đi qua cái lạnh. Tất cả những điều này khó tìm được ở một nơi du lịch nào của nước ta.

Phương tiện di chuyển đến Đà Lạt của mình

Chúng mình xuất phát tại Sài Gòn, và đặt vé xe giường nằm của hãng xe Phương Trang. Với thời gian di chuyển khoảng 6 tiếng, mình ngủ 1 giấc là đã đến bến xe Đà Lạt.

Vé xe là khoảng 250.000 vnđ/người/lượt, mình nghĩ đây là cách di chuyển khá thuận lợi rồi, vì bọn mình muốn tiết kiệm chi phí nên không chọn hình thức đến Đà Lạt bằng máy bay.

Khi đến khách sạn, chúng mình thêu xe máy với giá 150k/ngày, vì bọn mình đi vào dịp Noel nên giá thuê khách sạn và xe máy có hơi cao một chút. Di chuyển bằng xe máy khá thuận lợi, vì chỉ cần đổ đẩy bình xăng chúng mình có thể vi vu đi khắp các nơi nổi tiếng của Đà Lạt rồi.

Khách sạn chất lượng ở Đà Lạt Khách sạn Hải Duyên

Địa chỉ: Đường 3/2, Thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng

Giá chỉ từ 305.000đ/phòng

Phuong Thanh Hotel

Địa chỉ: Bùi Thị Xuân, Thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng

Giá chỉ từ 445.000đ/phòng

Ladophar Hotel

Địa chỉ: Nam, Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 1, Thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng

Giá chỉ từ 310.000đ/phòng

Những nơi ghé qua trong chuyến đi du lịch Đà Lạt LangBiang

Langbiang thuộc huyện Lạc Dương tỉnh Lâm Đồng, nằm về hướng Bắc của thiêng đường du lịch Đà Lạt, cách trung tâm thành phố khoảng 12 kilomet. Kể về chuyến đi du lịch Đà Lạt mình tất nhiên không thể quên nói về địa điểm này, từ trên đỉnh núi bọn mình nhìn thấy Suối Vàng, Suối Bạc và toàn cảnh Đà Lạt trên cao với những màn sương mù bay lấp lửng khung cảnh có một không hai này chắc chắn sẽ không làm bất kì ai thất vọng. Mình nghe kể rằng nơi đây nổi bật với 2 ngọn núi cao sừng sững là núi Ông và núi Bà – biểu tượng thần kỳ của tạo hóa ban tặng cho vùng đất cao nguyên này, nên đôi lần thắc mắc muốn cùng người ấy một lần đến Langbiang để được thỏa mãn chí phiêu lưu leo núi, đắm chìm trong cảnh đẹp thiên nhiên kỳ vĩ, mê đắm.

Làng Cù Lần

Làng Cù Lần thuộc xã Lát, huyện Lạc Dương, tỉnh Lâm Đồng. Làng nhỏ khoảng 30 ha nhưng rất xinh đẹp lọt thỏm trong khu rừng thông rộng lớn, cách Hồ Xuân Hương 21 km, cách trung tâm Thành phố Đà Lạt gần 30km. Đường đi làng Cù Lầnđược xem là một trong những con đường đẹp nhất cả nước.

Làng Cù Lần cái tên rất ngộ nghĩnh nhưng lại là địa điểm du lịch đà lạt thú vị thu hút hàng trăm ngàn lượt tham quan hàng năm. Đứng ở lưng chừng đường xuống thì chúng ta sẽ phóng được tầm mắt của mình bao quanh  khu vực, lúc này đây mới thấy được sự kỳ vỹ của ngôi làng.

Đồi Mộng Mơ

Chuyến đi của mình ý nghĩa nhất là đến với đồi Mộng Mơ ở Đà Lạt. Nơi đây không chỉ thu hút du khách bởi vẻ đẹp thơ mộng, lãng mạn của thiên nhiên mà còn bởi nhiều điều thú vị khác xung quanh khu du lịch này. Đồi Mộng Mơ ở Đà Lạt là một khu du lịch thực sự quyến rũ từ vẻ đẹp thiên nhiên đến nét văn hóa ấn tượng của đồng bào dân tộc miền núi Tây Nguyên. Vé tham quan với người lớn: 50.000 đồng/ người.

Kể về chuyến đi du lịch Đà Lạt với những lần ăn ngon mê ly Bánh Căn

Trong số những món ăn ngon bình dân ở Đà Lạt, bọn mình thích thú với món bánh căn nhất. Bánh căn Đà Lạt có hương vị độc đáo, nhiều nhân đa dạng có vị ngon không chê vào đâu được. Những địa chỉ bánh căn nổi tiếng đó là:

Bánh căn xíu mại Cây Bơ: số 56, Tăng Bạt Hổ, TP. Đà Lạt. 

Bánh căn Dốc Nhà Làng: nằm ở số 15A đường Nguyễn Biểu, phường 1, TP. Đà Lạt.

 Bánh căn Nhà Chung: số 13 Nhà Chung, Đà Lạt. 

Ốc nhồi thịt

Mình bất ngờ nhất là món ốc bưu nhồi thịt của Đà Lạt, ốc bươu nhồi thịt ở đây đặc trưng bởi hình ảnh một chiếc thố to chất đầy ốc, đặt trên chiếc bếp củi luôn đỏ lửa để ốc luôn được nóng. Dù khách có ăn chậm thì cũng không bị nguội, không sợ tanh hay mất đi mùi vị thơm ngon của món ăn.

Bọn mình đã ghé quá quán 33 Ốc nhồi thịt nằm trên đường 32 Hai Bà Trưng, Phường 6, Thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng và cảm thấy rất hài lòng cho một điểm đến trong chuyến đi của mình.

Quán chè Hé

Quán phục vụ 2 món chè chính là chè nóng và chè lạnh. Với khoảng hơn 10 loại chè Đà Lạt cho bạn lựa chọn như: chè bắp, chè chuối, chè đậu, chè bưởi…Các loại chè Đà Lạt ở đây đều được làm ngọt và độ béo vừa phải, để trong những cốc vừa ăn, đủ để thực khách lưu luyến. Bọn mình tò mò với cái tên “chè Hé” mới tìm đến, nhưng thật sự quán ở đây có hương vị chè rất riêng.

Địa chỉ quán chè Hé: 1A đường 3/2, TP. Đà Lạ

Giờ mở cửa: 15h – 22h

Giá tiền: 6.000đ-15.000đ

Thịt rừng

Đăng bởi: Trần Thị Hồng Nhi

Từ khoá: Kể Về Chuyến Du Lịch Đà Lạt – Một Kỉ Niệm Đẹp Thời Thanh Xuân!

Homestay Tại Đà Lạt Cho Chuyến Du Xuân 2023

1.Homestay Sirimiri Home – Ngôi nhà đáng yêu với ban công hướng phố

Homestay Sirimiri nhỏ nhắn, đáng yêu với thiết kế bắt mắt

Homestay Sirimiri Home có 1 phòng rộng rãi, thoải mái để bạn sử dụng. Chiếc giường đôi êm ái giúp du khách nghỉ ngơi, thư giãn tốt hơn. Trong phòng còn có cửa sổ nhỏ thoáng mát và bàn ghế trà. Ở đây có kê thêm các tiện nghi: tủ lạnh, tủ quần áo, máy pha café,..

Trong phòng có bàn ghế để bạn thư giãn, làm việc nhanh

Chiếc giường ngủ đôi ấm áp dành cho 2 du khách sử dụng thoải mái

2.Homestay Hanviet House – Homestay tại Đà Lạt giá rẻ

Nằm ở vị trí thuận lợi cho du khách tiện đi lại thăm quan, Hanviet House là Homestay tại Đà Lạt được nhiều du khách yêu thích. Đây còn là 1 trong những Homestay giá rẻ rất phù hợp cho các bạn trẻ dừng chân. Để chúng tôi cho bạn xem bên trong căn nhà đáng yêu này có gì…

Thiết kế chỗ nghỉ đáng yêu, bắt mắt tạo sức hút cho các bạn trẻ

Thiết kế trẻ trung, đáng yêu là những gì bạn cảm nhận được khi đặt chân đến đây. Nơi ở có diện tích 16m2 được trang bị giường bệt với chi tiết hoạt hình trẻ trung. Hanviet House có ban công nhỏ tầm nhìn ra quang cảnh khu phố thanh bình. Không khí ở đây mát mẻ và yên tĩnh giúp du khách nghỉ ngơi thoải mái hơn. Dưới tầng có khu vực sinh hoạt chung và bếp nấu để mọi người cùng nhau ăn uống và trò chuyện.

Tầm nhìn từ ban công ra quang cảnh thành phố

Trong phòng có sẵn bàn ghế để du khách thư giãn, lảm việc

Hanviet House có sân hiên nhỏ trồng nhiều cây tạo khung cảnh mát mẻ.

3.Homestay Nắng House – 1 Homestay tại Đà Lạt bạn đừng nên bỏ qua

Nắng House là căn nhà nhỏ tràn ngập ánh nắng nằm trên đường Đống Đa. Không khí ở đây thơm mùi nắng ấm, bình yên trong khu phố nhỏ sẽ là điểm dừng chân lý tưởng cho du khách. Mức giá thuê chỉ 450.000VND/đêm, khá rẻ và phù hợp để bạn lưu trú trong suốt chuyến hành trình của mình.

Phòng ngủ có giường đôi bệt để du khách thư giãn tốt hơn

Phòng sinh hoạt chung có nhiều bàn ghế để mọi người cùng sử dụng

Tầm nhìn chỗ nghỉ từ trên cao xuống thành phố xanh mát

4.Homestay Sweet Home – Căn nhà nhỏ có view thung lũng

Bạn đang cần tìm 1 Homestay tại Đà Lạt cho đoàn 6 người? Hãy tham khảo ngay Sweet Home sau đây. Ngôi nhà nhỏ có không gian mát mẻ và đáng yêu này hứa hẹn sẽ làm hài lòng mọi du khách.

Căn nhà nhỏ với màu sắc nổi bật vô cùng đáng yêu

Không gian 3 phòng ngủ được bài trí hợp lý để bạn tiện sử dụng. Các phòng đều có cửa sổ lớn nhìn ra quang cảnh thiên nhiên cực mát mẻ. Bàn trà được chuẩn bị sẵn để du khách thư giãn, hóng gió. Căn nhà có bếp nấu rộng rãi được nối liền với phòng khách. Không gian phòng khách được ốp kính gần như toàn bộ giúp bạn vừa thư giãn trong nhà vừa ngắm được sự chuyển mình của thiên nhiên Đà Lạt.

Phòng sinh hoạt chung có cửa ốp kính toàn bộ để bạn ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên dễ dàng hơn

Phòng ngủ rộng rãi, có cửa sổ lớn thoáng mát

Ở đây có tiện nghi BBQ để bạn tăng thêm hoạt động ngoài trời cùng người thân.

Nguồn: Flycam Sky

Đăng bởi: Khánh Hoàng

Từ khoá: Homestay tại Đà Lạt cho chuyến du xuân 2023

Tập Làm Văn Lớp 3: Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Của Em Với Một Người Thân Trong Gia Đình 6 Đoạn Văn Mẫu Lớp 3

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ với một người thân –

Tài liệu bao gôm 6 đoạn văn mẫu dành cho các bạn học sinh lớp 3 cùng tham khảo. Nội dung ngay sau đây.

Đề bài: Viết đoạn văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em với một người thân trong gia đình.

Năm ngoái, em được về quê đón Tết. Ở đó, em đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp. Nhưng em thích nhất là được đi chợ cùng mẹ. Vào dịp Tết, chợ quê rất đông đúc. Rất nhiều mặt hàng được bày bán. Người mua, người bán ra vào tấp nập. Em đi theo giúp mẹ xách rất nhiều túi đồ. Đến quầy bán quần áo, em được mẹ mua cho một bộ áo dài màu đỏ rất đẹp. Em cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc.

Nghỉ hè năm nay, em được về quê chơi. Em đã có những kỉ niệm đẹp cùng bà ngoại. Nhà bà ngoại ở quê có một mảnh vườn rất rộng. Chiều tối, em lại mang ghế ra ngoài vườn ngồi cùng bà ngoại. Tiếng ve kêu râm ran nghe thật vui tai. Sau đó, em được nghe bà kể chuyện. Những truyện cổ tích như Thạch Sanh, Tấm Cám, Cây tre trăm đốt rất hấp dẫn. Có lúc, bà còn hái cho em quả cam, quả xoài. Hai bà cháu vừa ăn, vừa trò chuyện thật vui vẻ. Em càng thêm yêu bà ngoại nhiều hơn.

Kỉ niệm về ông nội thật đáng trân trọng. Em còn nhớ ông rất yêu thích cây cối. Mỗi buổi chiều, ông lại ra vườn chăm cây. Lúc ấy, em lại chạy theo ông. Ông đã dạy em cách chăm sóc từng loại cây. Không chỉ vậy, em còn được nghe ông kể rất nhiều câu chuyện hay về cuộc sống. Em rất yêu ông nội của mình. Tuy ông không còn sống, nhưng em vẫn sẽ mãi nhớ những kỉ niệm về ông.

Em rất yêu mến bà ngoại. Bố mẹ bận việc, bà là người đã chăm sóc em từ nhỏ. Tối đến, em thường nằm ngủ cùng bà, để được nghe bà kể chuyện. Giọng kể của bà thật dịu dàng, hấp dẫn. Những câu chuyện cổ tích mà bà kể đến bây giờ em vẫn còn nhớ mãi. Câu chuyện về cô Tấm hiền lành, chàng Thạch Sanh dũng cảm hay cậu bé thông minh. Cả lời hát ru thật ngọt ngào của bà đã đưa em vào giấc ngủ: “ Con cò mà đi ăn đêm/Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao… ”. Nhờ có bà, tuổi thơ của em đã thật hạnh phúc. Em rất yêu thương và kính trọng bà.

Vào dịp Tết năm nay, em được đi chợ hoa cùng bố. Lần đầu tiên, em được đi chơi hoa xuân nên rất háo hức. Chợ hoa ngày cuối năm nhộn nhịp và náo nhiệt không kém các khu chợ ẩm thực Tết. Hàng trăm loài hoa đang khoe sắc thắm. Nhưng hoa đào và hoa mai là nhiều nhất. Hai bố con dạo quanh khắp chợ. Bố đã chọn được một cây quất, một cây đào về để chơi Tết. Riêng em cảm thấy thích chậu quất hơn cả. Xong xuôi, em và bố ra về, lòng đầy vui vẻ.

Advertisement

Em và anh trai rất thân thiết và gắn bó. Anh luôn nhường nhịn và bảo vệ em. Một lần, em bị đám con trai trong xóm bắt nạt. Họ trêu chọc và còn nắm tóc của em. Khi đó, em chỉ biết chạy về nhà ngồi khóc. Nhưng anh trai đã đến an ủi và hỏi han em. Sau đó, anh còn đến dạy dỗ cho những người bạn đó một bài học. Đối với em, anh trai giống như một siêu anh hùng. Em rất yêu quý và tự hào về anh trai của mình.

Về Đà Lạt Mùa Xuân – Ngỡ Như Lạc Bước Một Thiên Đường

Bởi đã mang một mối tình chẳng rõ với phố núi mộng mơ, bởi trái tim luôn đong đầy những niềm nhớ với người thương Đà Lạt, nên dẫu đời có bồn bề trong trăm ngàn những mối lo, ta vẫn giữ mãi trong tâm một lời hẹn ước, về Đà Lạt khi thanh âm của chiếc đồng hồ thời gian điểm nhịp mùa xuân. Có lẽ chỉ khi ấy người ta mới cảm nhận đủ đầy vẻ mĩ miều của thành phố ngàn hoa, và cũng có thể rằng người ta đang mong một tình yêu mang vẻ xuân thì, ôm vào lòng một nàng thơ tràn đầy nhựa sống trên mảnh đất cao nguyên.

Đà Lạt mùa xuân –  Nơi người ta mong một tình yêu đầy vẻ xuân thì – Ảnh: Tommy-Le

Đà Lạt mùa nào cũng đẹp, mùa nào cũng chào đón người lữ hành phương xa bằng những màu hoa và những câu chuyện tình yêu lãng mạn. Nhưng dường như lúc mùa xuân về trên thị trấn mờ sương ấy, ta lại thấy một bức tranh thơ ngập tràn trong nắng và trong những cảm xúc mãi vẹn nguyên như buổi ban đầu.

Và tìm kiếm những màu hoa thanh khiết – Ảnh: Tam Tran

Đà Lạt khiến người ta đi không biết chán nhưng Đà Lạt mùa xuân lại có một sức hút đến mê người mà cả những kẻ vô tình nhất cũng chẳng thể nào cưỡng lại. Vậy nên ta mới nói cái thành phố nhỏ xinh đó ấy như ẩn chứa một người tình, một người tình nằm sâu tận đáy tim.

Hay chờ đợi một người tình đang ẩn dấu tận đáy tim – Ảnh: Hip-Po

ĐÀ LẠT MÙA XUÂN – TA THẤY SAY TRONG HƯƠNG CỦA ĐẤT TRỜI

Những ngày mùa xuân chạm ngõ, Đà Lạt thay màu áo mới, chẳng còn trầm buồn như vẻ đẹp nguyên thủy của mình mà thêm một chút nắng vàng, thêm một chút gió ấm và thêm cả cái tình đong đầy của xứ cao nguyên.

Đà Lạt mùa xuân có thêm một chút nắng vàng – Ảnh: Hop Nguyenvan

Những ngày mùa  xuân, cả phố núi như ngập tràn trong làn nắng ửng, nắng cũng nhẹ nhàng rót mật ngọt cho đời và gọi mời những nhành non lộc biếc đang e ấp trên những cành cao bung cánh đùa vui với đất trời.

Gọi mời những nhành non lộc biếc đang e ấp – Ảnh: Nickie Mariager-Lam

Những giọt nắng giòn tan lăn trên khung cửa sổ rồi lan mãi lên tận những rừng thông bạt ngàn ở chốn xa. Có đôi khi ta lại thấy nắng nhảy nhót bên những bụi hoa ven đường và chạy cả vào chiếc cặp sách nhỏ xinh của cô cậu học trò đang đến lớp.

Nắng giòn tan lăn trên khung cửa – Ảnh: Phạm Mạnh Hùng

Rồi nhảy nhót bên những bụi hoa ven đường – Ảnh: Thang Trinh

Nắng nghịch ngợm như đứa trẻ lên ba, ẩn trong mình biết bao nhựa sống, cứ chạy nhảy như thế đánh thức mùa xuân nơi chốn cao nguyên.

Nhảy nhót như đứa trẻ lên ba đánh thức mùa xuân – Ảnh: Cuong Sky

Vậy nên cứ mỗi lúc lên Đà Lạt, người ta lại dậy thật sớm, bước chân ra đường để thưởng thức bức tranh thơ tình của phố núi. Giăng mắc khắp nơi là màn sương trời bảng lãng, là những giọt sương mai đang đậu trên những vòm lá xanh biếc, là những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang nhẹ nhàng chiếu rọi khắp không gian.

Và sưởi ấm những nhành non đang phủ hơi sương – Ảnh: Aki Le

Bỗng thấy Đà Lạt trở nên đáng yêu đến lạ, hòa quyện giữa phong vị xưa cũ của những góc phố rêu phong và hình bóng hiện đại của những biệt thự nhỏ xinh cuối con đường. Rồi đâu đó trên bức tranh phong tình ấy ta thấy những hàng rào bằng gỗ đang nở hoa xinh, những rừng thông xanh miên man nơi thung lũng, những ngọn thác hiền hòa và cả những mặt hồ xanh đang được bao phủ bởi lớp sương mai.

Đôi lúc bỗng thấy Đà Lạt đáng yêu đến lạ – Ảnh: Linh Ly Thanh

Nơi có những hàng rào gỗ đang nở hoa – Ảnh: Hunganh Dinh

Và những mặt hồ xanh đến mơ màng – Ảnh: Vạn Lý Độc Hành

Bỗng nghe đâu đó trong gió cao nguyên là hương đất ngai ngái đang vờn quanh mũi hòa quyện với hương mùa xuân thơm ngào ngạt, hương của chồi non lộc biếc và hương của đại ngàn.

Thấy hương xuân đang vờn quanh mũi – Ảnh: Duong Le

Bỗng thoảng trong gió ngàn là tiếng yêu thì thầm, là lời gọi mời của nắng và gió chốn cao nguyên, khiến bước chân kẻ lữ hành lại chùng chình một nhịp, muốn ở đây thôi chẳng muốn về.

Và nghe lời yêu thì thầm trong gió mùa xuân – Ảnh: Quang Vu

ĐÀ LẠT MÙA XUÂN – CÓ NHỮNG THIÊN ĐƯỜNG HOA NHƯ THẾ

Người ta vẫn nói về Đà Lạt như xứ sở của ngàn hoa nhưng có lẽ khi mùa xuân về, cái thị trấn nhỏ luôn chìm trong sương mù ấy mới thực sự biến thành chốn thiên đường của cỏ hoa. Hoa xuất hiện ở khắp nơi, từ những công viên xanh đến cả những con đường ngoằn nghèo phố thị và len cả vào những lối đi bằng đất đỏ giữa những bản làng.

Đà Lạt mùa xuân như thiên đường của cỏ hoa – Ảnh: ZDung Nguyen

Hoa bao quanh những con đường đất đỏ – Ảnh: Bach Thanh

Hoa vươn trên sườn đồi, e ấp trốn mình dưới những gốc thông già rồi theo bước chân người về tỏa hương bên những ngôi nhà xinh trong thị trấn, hàng rào đầy hoa, đến cả ban công cũng ngập trong những sắc màu rạo rực của buổi xuân thì.

Hoa e ấp dưới gốc thông già – Ảnh: Mauthanh Quang

Rồi tỏa hương bên những ngôi nhà xinh – Ảnh: Sam Images

Hoa ở Đà Lạt cũng đa dạng lắm, nào cúc Nhật Bản, tường vi, thiên lý, dâm bụt rồi đến sứ, huệ, trà mi, lồng đèn, cẩm tú cầu, phong lan cho tới những loài hoa hồng nhiều màu sắc. Mỗi loài một vẻ, tạo nên một vườn hoa lung linh khoe sắc, tô điểm cho cao nguyên xanh nét đẹp mĩ miều.

Những màu hoa đa sắc tô điểm cho phố núi ngày xuân  – Ảnh: Love leica

Nhưng có lẽ mai anh đào là loài hoa gọi mùa xuân về trên Đà Lạt- Ảnh: Nguyen Hoang

Phủ sắc hồng trên khắp cao nguyên – Ảnh: Duc Huy Nguyen

Mùa xuân Đà Lạt còn khiến người ta say trong một màu hoa khác.  Đó là sắc Mimosa vàng tươi đang nhẹ nhàng buông trên những con đường, loài hoa mang gắn liền với truyền thuyết của một câu chuyện tình yêu lãng mạn thuở nào, một chuyện tình đẹp nhưng đầy trắc trở để mỗi khi nhớ về, lòng người lại nhói lên một niềm đau không thể gọi thành tên.

Đà Lạt mùa xuân còn có những màu hoa nhuộm vàng một góc trời – Ảnh: Maurizio Molinari

“Mimosa vàng trong chiều rất xanh

Đà Lạt buồn không khi em một mình

Những con đường về

Bước chân lặng lẽ

Anh về đâu, cuối cuộc hành trình”

Mimosa gắn liền với truyền thuyết về câu chuyện tình yêu thuở nào – Ảnh: Peterhala

Nhưng Mimosa không vì thế mà bớt kiêu sa, tuy hoang dại nhưng lại khiến những sắc màu khác nhiều khi phải nhún nhường. Hoa mọc ven đường, hòa cùng sắc hồng dịu ngọt của những nhành mai anh đào đang đưa trong gió nhẹ điểm xuyết cho phố núi cao nguyên những ngày mùa xuân thanh khiết.

Điểm xuyết thêm một sắc màu thật khác cho cao nguyên ngày xuân – Ảnh: Sưu tầm

ĐÀ LẠT MÙA XUÂN – CÓ NHỮNG NIỀM THƯƠNG CỨ ĐONG ĐẦY

Tìm về Đà Lạt trong một chiều xuân gió thoảng bay nhè nhẹ, ta thong dong trên những con đường lạ và quen, để ngắm nghía cho thật rõ cái thị trấn sau bao ngày chẳng gặp, để nép mình vào những góc nhỏ bình yên, chợt thấy chơi vơi trong những miền ký ức.

Có những góc nhỏ bình yên để ta tìm về – Ảnh: John Phuong Nguyen

Có đôi lúc tự hỏi rằng Đà Lạt có gì mà khiến ta phải đắm say như thế? Đà Lạt có gì mà mỗi khi buồn phiền lại tìm về nó để trốn tránh những niềm đau, để những muộn phiền tan theo cơn gió nhẹ và để lòng lại nhẹ tênh bước tiếp những ngày sau.

Để lòng nhẹ tênh sau những muộn phiền – Ảnh: Phuong Nguyen

Vậy nên cứ mỗi lần lên Đà Lạt lúc mùa xuân về là lại dành những buổi sáng thong dong khắp mọi nẻo đường, để thấy có những khoảng trời trữ tình nhưng chẳng kém phần bình lặng luôn chờ đón ta sau những bộn bề.

Đôi khi ta chọn thong dong trên mọi nẻo đường để ngắm Đà Lạt vào xuân – Ảnh: Linh Huỳnh

Đôi khi mặc những cơn mưa xuân đang rả rích, ta cứ như người say nhẹ bước qua những con đường, mưa chẳng khiến cả người ướt sũng nhưng lại thấm đẫm trái tim vốn đã nhạt nhòa trong những niềm xúc cảm, khiến lòng rưng rưng nhớ về những điều đã cũ, đã qua.

Hoặc như người say nhẹ bước trong những cơn mưa xuân ẩm ướt – Ảnh: Quoc Thang Nguyen

Rồi khi nắng ửng trời trong, khi lạc bước trong những khoảng trời đầy hoa cỏ, ta lại thấy một niềm vui nhẹ nhè ẩn trong tâm. Nghêu ngao vài câu hát, đi thêm vài đoạn đường để thưởng thức những màn reo vui của hoa trong gió, bỗng cảm thấy những nhịp sống đang hồi sinh từ tận đáy tim.

Rồi khi nắng nhẹ trời trong lại thấy một niềm vui trỗi dậy trong tim – Ảnh: Lư Quyền

Có đôi lúc lại tìm cho mình một khoảng bình yên trong quán nhỏ ven đường, ngắm nhìn cuộc sống mùa xuân hối hả, nhấm nháp chút cafe phố núi nồng nàn, bất chợt nghĩ xa xăm về một miền trời nào đó, đầy xuân và tình, đầy hạnh phúc và niềm vui, rồi chợt tỉnh giấc mộng vàng, tự mỉm cười với chính mình, đời còn đẹp lắm khi còn được hít hà hương trời Đà Lạt lúc xuân sang.

Rồi tự mỉm cười hạnh phúc thấy đời còn đẹp lắm khi còn được hít hà hương trời Đà Lạt mùa xuân – Ảnh: Duy Nguyen

Đà Lạt mùa xuân, nơi ta gửi lại bao niềm nhớ, để những khi đời chẳng ngọt lành, ta lại tìm về đó, lục tìm những ký ức của thuở ngày xưa, để hồn tan theo những cơn gió đầu mùa và chìm trong làn nắng như rót mật của buổi sớm mai. Đà Lạt mùa xuân luôn đón ta bằng một vòng tay nồng ấm, để ta biết cuộc sống còn có những dư vị thật nồng nàn, có những niềm thương luôn ẩn dấu mà chỉ khi tâm thật lặng, lòng thật yên ta mới cảm nhận đủ đầy.

Đăng bởi: Trân Lê

Từ khoá: Về Đà Lạt mùa xuân – Ngỡ như lạc bước một thiên đường

Chuyến Du Lịch Đáng Nhớ ❤️️15+ Mẫu Kể Lại Một Trải Nghiệm Hay Nhất

Chuyến Du Lịch Đáng Nhớ ❤️️ 15 Bài Văn Kể Lại Một Trải Nghiệm Của Bản Thân Đi Du Lịch Hay Nhất ✅ Tuyển Tập Văn Mẫu Đặc Sắc Được Chọn Lọc Viết Về Một Chuyến Đi Đáng Nhớ Trong Đời.

a. Mở bài:

Lí do của chuyến đi du lịch và nơi sẽ đến.

Chuẩn bị cho chuyến đi và lên đường.

b. Thân bài:

Cảnh dọc đường đi:

Phong cảnh, những nét đặc biệt.

Tâm trạng của em và thái độ mọi người trên xe.

Đến nơi:

Hoạt động thứ nhất.

Kể những hoạt động nổi bật, thú vị tiếp theo (chú ý: chọn kể nhiều dạng hoạt động khác nhau cho phong phú; nên sắp xếp thứ tự kể theo thời gian. Mỗi hoạt động kể trong một đoạn văn có kết hợp kể với miêu tả cảnh vật, hoạt động,…).

Kết thúc chuyến đi:

Chuẩn bị trở về.

Cảnh vật, tâm trạng, hoạt động trên đường về.

c. Kết bài:

Suy nghĩ về chuyến đi.

Mong ước.

Gửi tặng bạn 💕 Kể Về Một Cuộc Đi Thăm Di Tích Lịch Sử 💕 15 Bài Văn Hay

Đoạn văn về chuyến du lịch đáng nhớ sẽ giúp các em học sinh tham khảo những chi tiết đặc sắc và ấn tượng để làm nổi bật bài viết của mình.

Kết thúc một năm học tập và làm việc vất vả, gia đình em đã tổ chức một chuyến du lịch vào kì nghỉ hè tại vùng Cao Nguyên đất đỏ ở Buôn Mê Thuột. Cả đoàn du lịch gồm rất đông, nên phải thuê một chiếc xe ô tô mười sáu chỗ ngồi. Đó là một chuyến du lịch thú vị đầy ấn tượng khiến em nhớ mãi và không bao giờ quên được. Đúng sáu giờ sáng ngày chủ nhật thì xe xuất phát. Ngồi trên xe, em cùng một vài bạn nhỏ trò chuyện, hát hò rất vui vẻ. Còn chiếc xe lao vun vút qua những rừng cây núi, đồi, cánh đồng.

Đến nơi, em cùng mọi người đi tham quan thác “trinh nữ” thác “prây sáp”. Quanh đường đi cây cối rủ xuống những tảng đá lớn đủ hình thù. Nước từ trên đỉnh cao ào ào đổ xuống, tung trắng xóa mờ mờ như mưa bụi. Chúng em chụp hình rất đẹp. Em còn được đi thăm bản Đôn – ở đây có những cây cầu khỉ rập rềnh muốn té. Điều thú vị nhất là được ngồi trên lưng những chú voi khổng lồ đang đi lội suối nước chảy róc rách, trong veo.

Chiều đến, mọi người cùng nhau quây quần ăn cơm lam, thơm lừng mùi lúa mới, bên đống lửa trại sáng rực cả một vùng núi đồi. Ngày hôm sau, em được đi thăm thác thủy điện. Dọc đường đi, em thấy hoa ban nở trắng cùng bông lau sậy, vươn cao trông rất đẹp. Thời gian trôi qua thật nhanh, ba ngày ở Buôn Mê Thuột đã hết. Em cùng mọi người lại phải trở về thành phố tấp nập. Sau chuyến du lịch này, em càng yêu thương đất nước của mình hơn. Em hứa sẽ cố gắng học giỏi, chăm ngoan để sau này xây dựng đất nước.

Mời bạn đón đọc 🌜 Tả Cảnh Đẹp Đất Nước 🌜 15 Bài Văn Tả Hay Điểm 10

Với đề bài tập làm văn kể lại chuyến du lịch đáng nhớ của em, các em học sinh cần lựa chọn những tình tiết tiêu biểu nhất để làm nổi bật bài viết của mình.

Do hoàn cảnh gia đình nên tham gia du lịch đối với tôi chỉ là một ước vọng xa xôi. Thế mà cuối năm ngoái, ước vọng xa xôi của tôi đã trở thành hiện thực. Lớp tôi có thành tích học tập cao nhất khóa nên đã được nhà trường quyết định chọn đi thăm nhà tưởng niệm Nguyễn Trãi và danh thắng Côn Sơn.

Sáng hôm đó, bố mẹ vui mừng đưa tôi ra xe rất sớm. Đi được vài cây số, chẳng ai bảo ai mà cả xe chúng tôi hát vang những bài ca của Đội làm cho Đoàn tham quan có một không khí vô cùng hứng khởi. Ai ai cũng háo hức đón chờ chuyến tham quan thú vị và bổ ích. Hơn bảy giờ, chúng tôi đã đến Côn Sơn.

Nhìn từ xa, Côn Sơn là một vùng đồi núi bạt ngàn thông xanh. Tiếng lá thông đang ngân vang trong gió tạo nên những bản nhạc du dương đầy lôi cuốn. Vừa tới cổng khu vực tham quan, tôi đã thấy một tấm bảng lớn có đề dòng chữ “Lấy chí nhân để thay cường bạo”. Thấy chúng tôi có vẻ băn khoăn, thầy giáo dạy văn giảng giải. Đó là một câu trong tác phẩm “Bình Ngô đại cáo” của Nguyễn Trãi. Câu văn thể hiện chính nghĩa cũng như lòng nhân ái của nhân dân ta.

Xuống xe, chúng tôi có 30 phút để nghỉ ngơi và ăn sáng. Nơi chúng tôi được đến đầu tiên là đền thờ Nguyễn Trãi. Chị hướng dẫn viên du lịch với chất giọng nhẹ nhàng đầm ấm đã đưa chúng tôi tìm hiểu cả cuộc Nguyễn Trãi để rồi đứa nào đứa nấy trong chúng tôi thầm cảm phục. Không ngờ một danh nhân như Nguyễn Trãi lại có cuộc đời gian truân đến vậy. Có điều dù gian nan nhưng lúc nào Nguyễn Trãi cũng vươn lên để trung quân ái quốc.

Ra khỏi khu tưởng niệm, chúng tôi hào hứng đua nhau leo lên Đỉnh bàn cờ. Đường đi rất dài được xây dựng bằng đá, hai bên là những hàng thông xanh mát, đang dạo những khúc nhạc vi vu. Tôi đi chậm lại để được ngân nga cái cảm giác “dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn” của Nguyễn Trãi. Chúng tôi nghỉ trưa trên đỉnh núi, lần đầu tiên tôi được ăn một bữa cơm trên đỉnh mộ ngọn núi cao và mát rượi. Ở đó, tôi còn nhìn được về Bắc Giang quê tôi, nhìn thấy dòng Lục đầu với bao chiến công hiển hách vẫn ngày đêm đang cuộn chảy.

Khoảng hai giờ chiều, chúng tôi xuống núi, tưởng cuộc chơi đã hết, thật không ngờ, bây giờ mới là lúc thú vị nhất của buổi tham quan. Chúng tôi được thầy cho xuống bằng đường tắt. Đó là đường của những con suối cạn chảy giữa những vòm cây mát rượi bên trên. Chúng tôi được thử tất cả cảm giác của người thi sĩ ngày xưa, được ngồi, được nằm trên đá, trên những mảng rêu khô, được nghe tiếng nước chảy như tiếng đàn cầm, được áp mặt trên dòng nước suối mát lạnh đến rùng mình…Thật là một cảm giác tuyệt diệu.

Hôm ấy, chiều muộn chúng tôi mới về đến nhà, tất cả đều rất mệt nhưng vô cùng vui vẻ. Hôm sau đến lớp, chúng tôi tha hồ nhắc lại cho nhau nghe những niềm vui ngày hôm trước. Các bạn còn tặng lại những quả thông khô giống như những tháp Phật hình tròn màu nâu sậm mà ai đó có cơ may nhặt được trên đường xuống suối.

Với riêng tôi, chuyến đi ấy thật nhiều ý nghĩa. Nó không chỉ là một ngày giúp tôi hiểu thêm về một danh nhân đất nước, cũng không chỉ là buổi tham quan vui vẻ cùng thầy cô và tất cả bạn bè. Nó còn vì một điều khác nữa, chuyến đi giúp tôi tin những ước mơ chân thành của tuổi thơ sẽ thành hiện thực.

Hướng Dẫn Cách Nhận 🌼 Thẻ Cào Miễn Phí 🌼 Nhận Thẻ Cào Free Mới Nhất

Bài văn mẫu kể về chuyến du lịch đáng nhớ sẽ là những hình ảnh thật sống động giúp các em học sinh có được những trải nghiệm mới thú vị.

Nhân ngày nghỉ lễ Quốc Khánh, cơ quan của mẹ tổ chức đi du lịch, em cũng được mẹ cho đi theo để tham quan cảnh đẹp. Được mẹ dẫn đi em rất vui và hạnh phúc, mọi người trong cơ quan của mẹ đều rất hoà đồng và yêu thương em.

Chuyến du lịch đó mọi người tới Huế, thành phố Huế vốn nổi tiếng là một nơi xinh đẹp, cổ kính, trầm mặc nên ai cũng muốn được một lần đặt chân đến. Vừa tới Huế, mọi người về khách sạn, khách sạn được đặt sẵn trước chuyến đi, nó nằm đối diện với bờ sông Hương thơ mộng. Từ trong phòng nghỉ, em có thể nhìn ra và ngắm nhìn cầu Tràng Tiền bắc ngang qua dòng sông Hương thơ mộng, nhìn ngắm dòng người qua lại trong sự thảnh thơi vô ngần.

Xuống khách sạn, mọi người xúng xính váy áo ra bờ sông thưởng thức phong cảnh. Ai cũng chuẩn bị để chụp hình, lưu giữ những khoảnh khắc thiên nhiên đẹp. Sông Hương nước chảy lững lờ, những con thuyền đậu nơi bến sông nằm êm đềm trong làn gió nhẹ lướt qua. Một vài bông hoa lục bình tím trôi lênh đênh trên sông, nhẹ nhàng, lơ đễnh đầy tình tứ. Bên phố đi bộ, những vị khách du lịch đứng ngắm nhìn dòng sông. Trên chiếc cầu lim gỗ, có những đôi tình nhân đang chụp hình cưới trong niềm hạnh phúc khôn tả. Cầu Tràng Tiền vững chãi, cổ kính, tư lự, là cầu nối chở những dòng người đi, đến qua sông.

Đến với Huế, em không thấy cái vội vã, tấp nập của phố thị mà thấy thật thư thái, bình yên. Quanh phố xá Huế là những hàng cây rợp bóng mát, những con đường sạch sẽ tinh tươm và những con người đầy thân thiện. Đặc biệt, em rất ấn tượng với giọng nói của người Huế, trong cách nói của họ nghe thật dịu dàng và dễ chịu, mang nét rất Huế mà không phải người vùng miền nào cũng có thể nói được.

Hôm sau, mọi người cùng tới tham quan Đại nội Huế, chùa Thiên Mụ, lăng Khải Định, điện Hòn Chén. Tới đâu cũng được mọi người chào đón và hướng dẫn rất nhiệt tình. Đặc biệt qua từng địa điểm, em được hiểu thêm rất nhiều về lịch sử nước nhà, về quá trình cống hiến của các vị vua dân tộc. Chuyến đi này đã mang lại cho em nhiều bài học lịch sử vô cùng quý giá.

Đến Huế, em còn được thưởng thức rất nhiều món đặc sản nơi đây. Đó là vị béo ngậy của bún hến, cơm hến. Nước mắm vị đậm đà của bánh bèo, bánh lọc, vị thơm ngon của bún bò Huế,…và món chè bưởi ngọt ngào như chất giọng của con người Huế vậy.

Chuyến du lịch chỉ kéo dài hai ngày thôi mà để lại trong em nhiều kỉ niệm. Xa Huế mà lòng vẫn còn vương, sau này, khi có dịp, em sẽ trở lại Huế để xem những đổi thay của miền đất kinh kỳ nơi đây.

Giới thiệu cùng bạn 🍀 Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Của Em 🍀 15 Bài Văn Hay Nhất

Bài văn kể về chuyến du lịch đáng nhớ hay nhất sẽ mang đến cho các em học sinh những gợi ý thú vị để bắt đầu bài viết của mình.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không quên được cái ngày ấy. Đó là lần đầu tiên tôi được đi chơi xa. Tôi không còn nhớ nó diễn ra cách đây bao lâu rồi nhưng những hình ảnh và kỉ niệm về nó thì vẫn khắc sâu trong tim tôi cho đến tận bây giờ. Năm đó, nhân dịp tôi được là học sinh giỏi nên bố tôi thưởng cho một chuyến đi nghỉ mát tại Hạ Long.

Còn hai hôm nữa mới đi mà tôi đã háo hức không ngủ được. Trước hôm đi, mẹ tôi đã chuẩn bị bao nhiêu là đồ, nào là quần áo, nào ô, nào mũ, đồ ăn,… đầy đủ cả. Đúng sáu giờ ba mươi phút, chiếc xe ô tô xinh xắn đã đỗ ở cửa nhà chúng tôi. Bố mẹ tôi mang đồ ra xe, sau đó tôi chỉ việc yên tâm ngồi trên xe để ngắm nhìn cảnh đẹp. Bầu trời trên kia mặc dù tôi đã nhìn nó đến hàng trăm, hàng nghìn lần nhưng chưa bao giờ tôi ngắm nó kĩ đến thế.

Bầu trời hôm đó dường như xanh hơn, trong hơn, những mảnh mây xanh trôi bồng bềnh như những con tàu cập bến. Không hiểu là vì tôi quả vui hay là vì bầu trời đẹp thật mà tôi cứ ngắm nhìn không biết chán. Mải nhìn bầu trời quá mà tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Khi mẹ tôi gọi dậy thì chúng tôi đã đến Hạ Long rồi.

Tôi không thể tin nổi vào mắt mình nữa, một con đường to đẹp ở giữa, hai bên là những ngôi nhà mọc lên san sát đang tràn ngập biển người, tiếng nói, tiếng hò reo inh ỏi đến nhức óc. Phải đến gần một giờ gia đình tôi mới qua nổi biển người đó. Bố tôi đã thuê một nhà nghỉ ở gần biển. Từ trên ban công nhìn xuống, tôi thấy một bãi biển rộng lớn mênh mông. Xa xa, ngoài khơi có những con tàu đánh cá trông như những con kiến đang bò trên đại dương bao la. Không nén nổi xúc động, tôi đã hỏi mẹ:

-Đẹp quá mẹ nhỉ? Chưa bao giờ con thấy đẹp thế này.

Mẹ tôi trả lời:

-Khu du lịch mà con.

Chúng tôi nghỉ ngơi một lát rồi bố dẫn cả nhà đi ăn. Đồ ăn ở đây phải nói là ngon có hạng: nào cá, cua, tôm, mực,… Toàn những món đặc trưng của biển. Mặc dù ở nhà, tôi đã ăn nhiều lần nhưng tôi vẫn thấy món ăn ở đây ngon hơn rất nhiều. Thú vị nhất là lúc tôi được đi tắm biển. Biển trong xanh thỉnh thoảng có những đợt sóng vỗ mạnh vào bờ. Còn nước biển thì mặn chát và mát rượi. Cát ở biển thì trắng mịn màng. Vì không biết bơi nên tôi chỉ quanh quẩn ở gần bờ nghịch nước và xây những lâu đài bằng cát. Bố tôi thì chụp ảnh cho cả nhà.

Sáng hôm sau, mẹ tôi gọi dậy sớm để ngắm cảnh bình minh, cảnh bình minh ở đây rất đẹp. Ông mặt trời nhô hẳn lên cao trông như một quả cầu lửa khổng lồ in bóng xuống mặt biển trong xanh, không một gợn sóng, cả nhà tôi cùng nhau đi dạo trên bờ biển để tận hưởng không khí trong lành và mát mẻ của buổi sớm mai. Sáng hôm đó, bố mẹ đưa tôi đi thăm đảo Khỉ. Tôi được ngắm nhìn vẻ đẹp của hòn Trống Mái và các động trong đảo Khỉ. Những hòn đá trong động có đủ màu sắc, được tạo nên bởi những bóng đèn pha lê, xanh, đỏ, vàng,…

Thăm đảo Khỉ xong, chúng tôi về nhà nghỉ. Vậy là đã kết thúc hai ngày đi chơi biển thú vị. Mẹ tôi lại phải chuẩn bị đồ đạc để ra về. Thanh toán tiền phòng xong chúng tôi bắt đầu xuất phát. Tuy còn hơi tiếc nuối, nhưng tôi vẫn thấy vui vì được đi chơi xa thế này. Cảm nhận được vẻ buồn phiền của tôi, bố tôi hứa, nếu năm sau phấn đấu trở thành học sinh giỏi bố sẽ lại cho đi chơi nữa. Tôi lại thấy vui vẻ vô cùng. Chiếc xe cần mẫn lao đi nhưng hình ảnh về Hạ Long thơ mộng vẫn hiện lên trong trí óc tôi. Tôi thầm tự hứa với bản thân, sang năm sẽ cố gắng học tập tốt để lại được đi chơi như thế này nữa.

Thế đấy các bạn ạ! Câu chuyện một lần đi chơi xa của tôi đến đây là hết. Dù là ai đi chăng nữa thì tôi tin rằng các bạn đều có những kỉ niệm về lần đi chơi đầu tiên.

Ngoài kể lại một trải nghiệm khi đi du lịch ra, tại chúng tôi còn có 🌺 Tả Cảnh Đẹp Ở Địa Phương Em 🌺 15 Bài Hay Nhất

Bài văn kể về chuyến du lịch đáng nhớ chọn lọc sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho các em học sinh.

Kì nghỉ hè năm ngoái, gia đình em quyết định đi du lịch. Sau nhiều lần bàn bạc thì cả nhà quyết định vào Đà Nẵng. Bố em thì đến đây nhiều lần trong những chuyến công tác rồi, còn với em và mẹ thì đây là lần đầu tiên em được đến.

Đồ đạc, hành lý chúng em đã chuẩn bị sẵn từ mấy hôm trước đó, sáng hôm ấy, mọi người dậy thật sớm, ăn uống và ra sân bay cho kịp chuyến lúc 6h30 phút. Lòng em đầy háo hức, vì bạn bè em ai tới cũng bảo Đà Nẵng rất đẹp, có vô vàn những cảnh thiên nhiên đẹp đẽ với nhiều món ăn cực ngon. Khi đáp chuyến bay xuống, cả nhà về khách sạn mà đã đặt phòng sẵn, nghỉ ngơi một chút rồi đi dạo.

Khách sạn mà gia đình em chọn nằm trên đường Nguyễn Tất Thành, con đường này nằm kế bên biển nên mọi người xuống biển để ngắm và đi dạo. Buổi sớm mai ở biển thật trong lành, nước mát xanh, những bãi cát dài nằm im phẳng lặng một màu trắng xoá. Tiếng sóng biển vỗ thì thầm vào cát như chào đón mọi người tới thưởng thức không gian đại dương của mình. Trên bờ, những người đi bộ, những cụ già tập dưỡng sinh, những người trung niên đang chạy xe đạp thể dục,…trong bầu không khí đầy tuyệt vời của buổi bình minh.

Hai bên bờ là những hàng dừa xanh, thẳng tắp, vươn cánh tay mình ra biển lớn. Bố em bảo hàng dừa ấy không chỉ làm đẹp cảnh quan mà còn là tường thành bảo vệ những con đường sát biển, che bóng mát cho chúng ta mỗi khi chiều xuống. Đến trưa, màu biển hòa trong máu nắng khiến làn nước khoác lên một chiếc áo lóng lánh sắc màu. Mặt biển, mặt cát bắt dần nóng hơn. Hàng dừa dần ngả bóng. Sóng lúc này đạp dữ dội, liên hồi, tưởng chừng như có những cơn bão lớn sắp vụt qua. Ban trưa là thời điểm tuyệt vời nhất cho nàng biển thoả sức vùng vẫy giữa đại dương của riêng mình.

Em và gia đình về lại khách sạn để dùng bữa trưa. Những món ăn ở đây khá là ngon, những món mà em thích thưởng thức nhất là món mì quảng và bánh xèo. Em ăn rất nhiều mà không biết chán. Sau khi dùng bữa trưa, mọi người đều về phòng nghỉ ngơi, ngủ một giấc sảng khoái, chuẩn bị cho chuyến hành trình của buổi chiều. Khi mặt trời dần buông, mọi người kéo nhau ra biển tắm. Biển lúc này đông đúc lắm, cả trẻ nhỏ và người lớn đều đến tắm. Xa xa có những chiếc dù khổng lồ và những chiếc du thuyền lao vun vút để mọi người thử thách mình chơi các trò mạo hiểm. Em thì dù rất thích nhưng cũng không dám chơi vì sợ.

Về đêm, cả nhà tới trung tâm thành phố để chơi. Đà Nẵng về đêm quá đẹp, đẹp nhất trong những thành phố mà em từng tới. Những dãy nhà cao tầng san sát nhau, lung linh ánh điện. Từ trong các quán cà phê, tiệm trà sữa, những bản nhạc vàng lên đây thích thú. Mọi người đi bộ trên cầu để ngắm nhìn dòng sông Hàn vừa thơ mộng, vừa tươi mới.

Không khí đầy mát mẻ khiến cho cuộc dạo bộ đầy phấn chấn. Bất chợt, em thấy những gia đình, những đôi tình nhân nắm tay nhau hạnh phúc đi dạo mà lòng lâng lâng. Đặc biệt hôm ấy là ngày cuối tuần nên em được dịp ngắm cầu Rồng phun lửa. Đó là hình ảnh rất tuyệt vời, em đã dùng điện thoại của bà để ghi lại khoảnh khắc diệu kỳ ấy.

Sau ngày đầu tiên của chuyến du lịch, mọi người tuy khá mệt nhưng đều vui. Cảnh sắc Đà Nẵng đẹp, đẹp hơn những gì em tưởng tượng khi đi. Bởi thế mà ngày hôm sau mọi người quyết định dậy sớm hơn dự kiến để đi thăm quan được nhiều nơi. Ngày thứ hai gia đình em tiếp tục tới thăm quan Ngũ Hành Sơn, Bà Nà Hill, tượng Phật Bà,…và nhiều địa điểm khác nữa. Mỗi nơi đều có một vẻ đẹp và sự độc đáo riêng, đi qua mỗi địa điểm, mình đều lưu giữ lại những bức ảnh xinh để làm kỉ niệm.

Đà Nẵng không chỉ đẹp đâu mà còn có những con người rất thân thiện và tốt bụng. Họ luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người mà không nề hà, khó khăn. Em còn nhớ hôm đó bố em bị rơi ví, trong đó có một ít tiền mặt và giấy tờ quan trọng, cứ tưởng là sẽ mất rồi nhưng nhờ chị bán vé số lượm được nên đã gửi cho công ăn quận trả lại cho bố. Những vị khách mới đến hỏi đường, ai cũng nở nụ cười tươi chỉ rất nhiệt tình mà chẳng ngần ngại. Điều đó, khiến em cũng cảm thấy ấm lòng vô cùng.

Chuyến du lịch của mình năm ngoái thật ý nghĩa. Dù đã xa Đà Nẵng nhưng em vẫn mong một lần được đến đây lần nữa. Mong rằng kì nghỉ năm sau bố mẹ sẽ dành cho em một chuyến du lịch tuyệt vời như thế nữa.

Ngoài kể lại một trải nghiệm khi đi du lịch, tặng bạn đọc 🌟 Mã Thẻ Cào Điện Thoại Miễn Phí 🌟 Tặng Card Nạp Tiền Ngay Free Mới

Đón đọc chuyến du lịch đáng nhớ văn mẫu hay sẽ giúp các em học sinh có thêm góc nhìn mới khi xây dựng những tình tiết trong bài viết của mình.

Trong kì nghỉ hè vừa qua, ba cho em đi chơi Đà Lạt một tuần. Đó là phần thưởng ba dành cho em vì em đã cố gắng học tập và đạt được danh hiệu Học sinh xuất sắc.

Ba em chuẩn bị rất đầy đủ cho chuyến đi này. Từ mấy hôm trước, ba đã mua vé ở trung tâm du lịch vào thứ sáu, mẹ ra tận nơi xe đậu, tiễn hai cha con lên đường. Trên xe đã gần đủ người, anh lái xe nhấn còi báo hiệu cho du khách biết rằng sắp tới giờ xe chạy.

Đúng 5 giờ 30 phút, xe rời bến. Thành phố lúc sớm mai thật quang đãng, mát mẻ. Trên đường, người và xe cộ còn thưa thớt. Ra khỏi thành phố, xe rẽ ra quốc lộ I và bắt đầu tăng tốc. Em ngồi ghế sát cửa sổ nên tha hồ ngắm phong cảnh hai bên đường. Chẳng mấy chốc, xe đã tới ngã ba đi Đà Lạt. Từ đây, quốc lộ 20 uốn mình chạy giữa một màu xanh bát ngát của những rừng cao su nối tiếp nhau.

Phong cảnh mỗi lúc một khác. Chiếc xe lên dốc, xuống đèo liên tục. Có những đèo rất cao và dài hàng chục cây số. Anh lái xe bình tĩnh và khéo léo lái xe qua những chặng đường cheo leo, nguy hiểm, một bên là núi cao, một bên là vực sâu. Hành khách tỏ vẻ rất yên tâm, hoàn toàn trông cậy vào tay lái thành thạo của anh. Một số người ngả đầu vào thành ghế ngủ ngon lành.

Ba giờ chiều, xe đã tới địa phận thành phố Đà Lạt, điểm du lịch nổi tiếng trong cả nước. Từ xa, em đã nhìn thấy những đồi thông nối tiếp nhau. Anh lái xe dừng lại cho du khách chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thác Pren. Nước từ trên cao xối xuống như một tấm rèm màu trắng khổng lồ. Tiếng thác đổ đều đều, triệu triệu bụi nước li ti óng ánh.

Càng tiến vào gần thành phố, khung cảnh càng hấp dẫn hơn. Ồ! Quả là một cảnh tượng lạ lùng bày ra trước mắt như trong một câu chuyện thần tiên. Giữa rừng thông, thấp thoáng những ngôi nhà mái nhọn, lợp ngói đỏ tươi trông như những lâu đài huyền bí. Nửa giờ sau, xe đỗ trước cửa khách sạn Anh Đào. Khách sạn nhỏ nhưng xinh đẹp và đầy đủ tiện nghi. Bữa ăn đầu tiên, cha con em được thưởng thức những món ăn cao nguyên thật ngon miệng. Đêm hôm ấy, em kéo chiếc chăn bông lên tận cổ và ngủ một giấc say sưa.

Suốt mấy ngày ở đây, em được đi thăm rất nhiều cảnh đẹp của Đà Lạt như hồ Xuân Hương, thác Cam Ly, đồi Cù, Đồi thông hai mộ, thung lũng Tình Yêu, hồ Đa Thiện, thiền viện Trúc Lâm… Ba chụp cho em rất nhiều ảnh. Em thích nhất là kiểu cưỡi ngựa trên đỉnh đồi, dưới gốc thông cổ thụ. Tới công viên thành phố, em vui sướng vịn vai chú gấu đen khổng lồ nhồi bông ngay gần cổng để ba chụp ảnh. Em say mê ngắm chim, ngắm thú, ngắm hoa quên cả thời gian.

Rồi ba đưa em đi chợ Đà Lạt. Em sững sờ trước sự phong phú, tươi đẹp của các loài hoa xứ lạnh: hồng nhung, hồng vàng, lay-ơn, thược dược, cẩm chướng, phong lan, địa lan… và bao nhiêu loại cúc khác nhau. Trái cây cũng thật hấp dẫn: mận, đào, dâu tây, cam, bơ, nho, táo… thứ gì cũng ngon, cũng rẻ. Ba em mua mấy hộp mứt dâu và một túi xách đầy những trái bơ sắp chín. Chắc là mẹ và bé Hồng rất thích.

Chuyến đi thú vị đã mở mang tầm hiểu biết của em về đất nước, con người. Đất nước mình đâu đâu cũng đẹp như tranh và con người thật nhân hậu, hiếu khách!

Bên cạnh Kể Lại Một Trải Nghiệm Của Bản Thân Đi Du Lịch, mời bạn đón đọc 🌜 Kể Về Một Chuyến Ra Thành Phố 🌜 15 Bài Văn Ngắn Hay

Bài văn kể lại chuyến du lịch đáng nhớ ngắn gọn sẽ giúp các em học sinh tham khảo được cách hành văn cô đọng mà vẫn giàu ý nghĩa biểu đạt.

Lâu nay chỉ được nghe, cuối hè rồi, tôi mới được tận mắt thấy phong cảnh Đồng Tháp Mười khi cùng ba tôi tham gia đoàn tham quan tỉnh Đồng Tháp.

Hôm ấy, sáng sớm chúng tôi khởi hành từ thị xã Sa Đéc. Tiếng máy khởi động của chiếc thuyền khuấy động cả không khí êm đềm của thị xã xinh xắn trong lành. Chiếc thuyền từ từ rời bến. Một làn khói xám từ ống khỏi toả lên vẽ thành một vệt dài.

Rời khỏi đoạn kênh hẹp uốn khúc ngoằn ngoèo, chiếc thuyền bắt đầu đổ vào dòng sông lớn. Trước mặt tôi, một dòng sông rộng mở ra, làn nước đục màu phù sa nhấp nhô gợn sóng. Hai bên bờ, một màu xanh trải rộng. Lần đầu tiên tôi được thấy tận mắt bóng dáng cây tràm đầm chân trong nước, bóng dáng rặng trâm bầu, đặc biệt là bóng dừa xanh mát gợi lên một cảm giác thú vị về sự trù phú của đất nước và con người.

Hơn một giờ sau, chiếc thuyền lại bỏ dòng sông lớn, rẽ vào một dòng kênh ở bờ bên phải. Ba tôi bảo: “Đó là kênh Nguyễn Vãn Tiếp”. Thuyền chúng tôi đi giữa xóm làng ngập nước trắng xoá. Từng ngôi nhà mấp mé nước với đôi chiếc xuồng nhỏ buộc trước cửa. Thân thương nhất vẫn là hình ảnh từng rặng tràm xanh kiên cường chịu sóng gió, bám giữ đất đai.

-Mình về đây nhằm mùa nước nổi. Chớ về đây vào mùa khô, mình sẽ gặp nhiều đồng cỏ mênh mông Ba tôi nói với tôi như vậy.

Chúng tôi đi ngang qua thị trấn Tháp Mười sầm uất với đầy đủ bệnh viện, cơ quan, cửa hàng, trường học, màu ngói đỏ au soi bóng bên ngã ba kênh. Tôi thích thú nhất với hình ảnh nhiều chiếc xuồng nhỏ buộc xúm xít bên trường học. Giá như sống ở đây tôi sẽ được đến trường bằng xuồng. Còn gì thú vị hơn!

Đoàn chúng tôi trở về lúc xế chiều. Vì mệt mỏi, tôi ngủ thiếp đi trong tiếng thuyền máy rầm rì, tiếng nước vỗ mạn thuyền… Hình ảnh các dòng kênh, các mái nhà bên bờ nước với chiếc xuồng con buộc trước ngõ, đôi rặng tràm xanh ngát hiện lên trong giấc mơ thật đẹp của tôi…

Có thể bạn sẽ thích 🌼 Kể Về Một Chuyến Về Quê Hay Nhất 🌼 15 Bài Văn Điểm 10

Tham khảo bài văn kể lại chuyến du lịch đáng nhớ đạt điểm cao với những tình tiết kể chuyện khéo léo, miêu tả sinh động và những ý văn hay.

Chuyến du lịch đi tham quan cố đô Hoa Lư – Ninh Bình vừa qua đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc. Em nhớ mãi cảm xúc phấn khởi, hăng say và ngạc nhiên thích thú trong chuyến đi ấy.

Vào một sáng cuối xuân, đầu hạ, khi bầu trời còn đẫm sương đêm, đoàn xe tham quan của trường em đã bắt đầu chuyển bánh. Những chiếc xe đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang sông Đáy hiền hòa, trong vắt, rồi tiếp tục bon bon trên quốc lộ 1. Xa xa, sau làn sương mòe, dãy Non Nước hiện lên đẹp như một bức tranh phong cảnh. Chúng em đều cảm thấy hồi hộp vì tuy nghe tiếng đã lâu nhưng chưa ai được đặt chân tới mảnh đất quê hương cờ lau dẹp loạn này bao giờ. Tiếng cười nói trong xe tạm lắng xuống, nhường chỗ cho những ánh mắt háo hức, chờ đợi …

Hoa Lư đây rồi! Kinh đô đầu tiên của nước Đại Việt chính là đây. Toàn bộ khu di tích nằm trong một vùng đất trũng lòng chảo, xung quanh bao bọc bởi những ngọn núi trùng điệp. Thiên nhiên đã khéo sắp đặt cho nơi này một cảnh quan hùng vĩ, vừa có sông nước vừa có núi non. Phong cảnh hữu tình biết mấy!

Đến Hoa Lư hôm nay, em không còn được nhìn thấy những cung điện nguy nga, những thành cao hào sâu… nhưng mỗi tấc đất, mỗi ngọn núi nơi đây đều ghi đậm dấu ấn vẻ vang của một thời kì lịch sử oai hùng. Kia là núi Cột Cờ cao hơn 200 mét như một chân đế khổng lồ để vua Đinh dựng cờ khởi nghĩa. Đây là ngòi Sao Khê chảy qua hang Luồn, là nơi thủy quân ta luyện tập. Chúng em còn đi thăm hang Muối, hang Tiền với những nhũ đá lóng lánh. Nghe nói đây là kho dự trữ, nguồn cung cấp quân lương cho Đinh Bộ Lĩnh ngày xưa.

Giữa khu di tích Hoa Lư có đền thờ Đinh Tiên Hoàng. Ngôi đền sừng sững, mái cong vút, lợp ngói hình vảy cá, rêu xanh đã phủ dày dấu thời gian. Cột đền làm bằng những cây gỗ to, một vòng tay ôm không hết. Ngoài sân rồng còn lưu lại dấu tích bệ đặt ngai ngự của vua. Đó là một phiến đá to, bằng phẳng. Các nghệ nhân tài hoa thuở trước đã khéo léo khắc chạm lên mặt đá hình rồng bay rất đẹp. Xung quanh là hình con nghê, hình chim phượng cao quý và dũng mãnh tượng trưng cho quyền uy của nhà vua. Chúng em ngắm chiếc sập đá lòng thầm khâm phục những bàn tay tài hoa của ông cha thuở trước.

Sâu trong chính cung là tượng Đinh Tiên Hoàng đang ngự trên ngai. Nhà vua mặc áo thêu rồng, đội mũ bình thiên, bàn tay xòe rộng đặt nhẹ trên gối, vẻ cương nghị đọng lại ở đôi môi mím chặt, đôi mắt mở to nhìn thẳng. Thắp một nén hương tưởng niệm, chúng em kính cẩn dâng lên vị vua đã có công xây dựng Hoa Lư thành kinh đô của nước Đại Việt.

Tạm biệt đền Đinh Tiên Hoàng, chúng em đến thăm đền thờ vua Lê, ở phía bên trái khu di tích. Vua Lê vận long bào, đội mũ miện vàng, đeo kiếm ngang lưng trông rất oai nghiêm. Trong khu vực đền thờ còn có bức tượng một người phụ nữ phúc hậu đoan trang. Đó là thái hậu Dương Vân Nga, bậc liệt nữ có một không hai trong lịch sử nước nhà. Bà đã ghé vai gánh vác sự nghiệp cả hai triều Đinh – Lê. Những vị được tôn thờ ở đây đều là những con người kiệt xuất, mãi mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.

Không có thời gian để leo núi, chúng em đứng trong thung lũng, ngẩng đầu nhìn bốn phía để cảm nhận rõ thêm vị thế hiểm trở của cố đô. Có bạn đã giở sổ tay, đưa nhanh vài nét kí họa. Nhiều tiếng bàn bạc sôi nổi về phong trào cờ lau dẹp loạn thuở nào.

Trời đã xế chiều. Chúng em lưu luyến ra về và nuối tiếc vì chưa bẻ được mấy bông lau làm cờ cho xe mình thêm khí thế. Tạm biệt Hoa Lư, chúng em hiểu thêm về lịch sử dân tộc và cảnh đẹp đất nước. Chuyến đi tham quan này đã trở thành đề tài cho những cuộc trò chuyện sôi nổi ở lớp em suốt những ngày sau đó.

Tìm hiểu hướng dẫn 🔥 Kiếm Thẻ Cào Miễn Phí 🔥 Kiếm Tiền Online Kiếm Thẻ Cào

Nhờ vào danh hiệu Học sinh giỏi của tôi năm ngoái mà giờ bố mẹ đã thưởng cho tôi một chuyến đi đến bãi biển Vũng Tàu diễm lệ và xinh đẹp. Hôm ấy, tôi không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình: vừa vui mừng, vừa tự hào vì đây là phần thưởng tôi đạt được vì học tốt. A! Xe taxi đến rồi!

Ngồi trên xe, ngắm đường phố vào sáng sớm, tôi thấy thành phố nơi tôi ở sao mà đẹp thế! Hai bên đường trồng hai hàng cây xanh mát tươi tốt, thẳng tắp như những chú bộ đội đang đi diễu hành…Oa! Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến biển rồi đây sao? Biển Vũng Tàu mơ mộng nhưng cũng tràn đầy sức sống đã làm tôi đứng mê mẩn nãy giờ. Ôi! cái mùi măn mặn trong làn gió thổi nhẹ qua làn tóc của tôi cũng đủ cho tôi cảm thấy sung sướng rồi!

Khi gia đình tôi nhận phòng, tôi nhìn từ cửa sổ tầng năm mà thấy sao Vũng Tàu hùng vĩ, xinh đẹp thế này! Hôm nay trời thật đẹp, bầu trời trong vắt một màu xanh, không một gợn mây. Có một vài con chim biển đang bay lượn trên trời như muốn nhập bọn với những trò vui của du khách nơi đây! Mặt trời trông như quả bóng lửa rực rỡ giữa một màu xanh trong veo.

Khi bố mẹ bảo tôi có thể xuống bãi rồi, tôi mừng rỡ chạy nhanh như gặp phải vàng, tôi đã mong chờ giây phút này lâu lắm rồi! Khi tôi bước xuống làn cát mềm mịn, tôi cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung vậy! Qua bờ cát mịn một chút là đã chạm những ngọn sóng tràn bờ vấy lên chân. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi.

Nước biển mát thật đấy! Tôi thấy biển như một tấm gương khổng lồ phản chiếu lại hình ảnh của bầu trời. Hình như tôi đạp phải thứ gì đó! A! Là những chiếc vỏ ốc. Nhìn chúng đọng nước biển, lấp lành dưới ánh nắng mặt trời đẹp thật! Cái màu trắng ngà, cái màu đo đỏ, cái màu hồng nhạt,… Nhìn khắp bãi, ngoài vỏ ốc còn có các chiếc dù đủ màu nhìn sống động như có những cây kẹo mút khổng lồ vậy!

Các du khách ở đây đa số là người nước ngoài, họ rất vui vẻ và thân thiện. Họ chơi những trò chơi thể thao, trông rất vui, như: bóng chuyền,… Nếu đã nói đến biển, người ta sẽ nghĩ ngay đến hải sản. Vì thế đến biển Vũng Tàu mà không ăn hải sản thì uổng lắm! Bố dẫn tôi và gia đình vào một tiệm bình dân trên bãi để ăn: nghêu, tôm, mực, cua,… Ngon quá! Đã xế chiều, gia đình tôi về khách sạn để nghỉ ngơi và chuẩn bị hành lí đi về.

Nhìn ra ngoài, tôi thấy một bầu trời ửng đỏ. Mẹ tôi bảo đấy là trời đang nấu cơm. Khác với buổi sáng, trời vào hoàng hôn trên biển có vài đám mây đủ màu trôi bồng bềnh. Trông chúng như những cây kẹo bông gòn màu sắc mà mẹ mua cho tôi khi tôi còn nhỏ. Biển thì phẳng lặng, trầm tính hơn biển vào sáng. Trển bãi cũng ít người tắm vì họ cũng như chúng tôi, đều về nghỉ ngơi cả rồi… Đã đến giờ chúng tôi phải về. Trước khi lên xe, tôi nhìn biển và cảm thấy cảm kích vì đất nước Việt Nam đã có những danh lam thắng cảnh trong đó có nơi tôi đang nghỉ mát – biển Vũng Tàu.

Tôi sẽ cố gắng học tốt để bố mẹ cho tôi đến đây một lần nữa để tôi có thể thưởng thức bầu không gian hùng vĩ. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ niệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè năm lớp Sáu. Hẹn gặp lại năm sau đấy, Vũng Tàu ơi!

Gửi đến bạn 🍃 Tưởng Tượng Sau 20 Năm Nữa Em Về Thăm Quê 🍃 15 Bài Hay

Bài văn kể lại chuyến du lịch đáng nhớ đặc sắc sẽ mang đến những ý văn hay và giúp các em học sinh luyện tập cách xây dựng hình ảnh miêu tả.

Đó là một ngày nắng đẹp, từng đám mây trắng nhởn nhơ giăng giăng khắp nền trời xanh ngắt. Cả nhà tôi cùng vi vu trên chiếc xe ô tô với rất nhiều hành lí cho chuyến đi chơi biển. Chị em tôi ai cũng háo hức chờ mong đến nơi. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã có mặt ở Hạ Long. Ở đây, không khí thật trong lành và dễ chịu. Những làn gió biển nhè nhẹ mơn man mái tóc tôi.

Vẻ đẹp hùng vĩ của vịnh Hạ Long khiến ai nấy cũng phải trầm trồ. Từ trên cao nhìn xuống, vịnh Hạ Long như một bức tranh thiên nhiên sống động. Nơi đây mọc lên bao nhiêu là đảo và hang động: hang Đầu Gỗ, động Thiên Cung, hòn Trống Mái,… với hàng ngàn loài động vật, thực vật phong phú và quý hiếm có ở trên rừng dưới biển. Tôi cùng gia đình đến tham quan động Thiên Cung – một trong những hang động đẹp và nổi tiếng nhất vịnh Hạ Long và trong cả nước.

Theo một con đường vách đá cheo leo, cây rừng cho phủ xanh um, chúng tôi thật bất ngờ thấy động hiện ra trước mắt với một vẻ đẹp lộng lẫy đến ngỡ ngàng. Cô hướng dẫn viên kể rằng động Thiên Cung gắn với một truyền thuyết về vua Rồng xưa. Trên vách động là một bức tranh hoành tráng với những đừơng nét chạm khắc tinh tế của thiên nhiên mang hình ảnh của những nhân vật cổ tích xưa.

Ở ngăn động cuối cùng là nơi nàng Mây trong truyền thuyết đã tắm cho một trăm người con của mình. Cuối một con đường uốn khúc quanh co là nơi chia tay của nàng Mây đem theo năm mươi người con đi khai phá vùng đất mới với Hoàng tử Rồng – chồng nàng cùng năm mươi người con ở lại xây dựng quê hương.

Địa điểm tiếp theo mà gia đình tôi đến thăm là đảo Tuần Châu. Đây là nơi cung cấp rau xanh cho thành phố. Chúng tôi mới tới một ngôi nhà bằng tre nứa, song mây đơn sơ đã được dựng cách đây rất lâu. Đó là nơi nghỉ chân của Bác Hồ sau mỗi lần đi thăm vịnh. Trên đảo Tuần Châu, buổi tối, người ta còn tổ chức sân khấu nhạc nước và xiếc cá heo. Bố mẹ cũng đưa hai chị em tôi đi xem. Em trai tôi rất thích thú và chạy nhảy tung tăng. Đó thực sự là một buổi tối rất tuyệt vời.

Khi về đến chỗ nghỉ, cả nhà tôi đều thấm mệt nhưng ai nấy vẫn háo hức, thích thú đi ngắm cảnh thành phố Hạ Long về đêm. Cả thành phố lung linh ánh điện trong làn gió mát rượi từ biển thổi vào. Ngày hôm sau, tôi đi tắm biển ở Bãi Cháy nằm theo bờ vịnh Hạ Long. Đến đây, tôi hò reo thích thú cùng làn gió biển lồng lộng. Bãi cát vàng óng trải dài dọc bờ biển. Sóng biển lăn tăn đập vào bờ, từng đợt sóng nối tiếp nhau đùa giỡn.

Sau khi tắm biển, chúng tôi tận hưởng những trái dừa tươi ngay trên bờ và ngắm cảnh Bãi Cháy. Đó là một khu du lịch, hấp dẫn khách trong và ngoài nước với địa hình là một quả đồi thấp thoai thoải, được bao quanh bởi những hàng thông cổ thụ. Nơi đây, các tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm, mang lại cho thành phố biển một dáng vẻ hiện đại.

Mời bạn xem nhiều hơn 🌹 Tưởng Tượng 20 Năm Sau Vào Một Ngày Hè Em Về Thăm Lại Trường Cũ 🌹 15 Bài Hay Nhất

Bài văn kể về chuyến du lịch đáng nhớ học sinh giỏi sẽ giúp các em học sinh tham khảo được cách hành văn đặc sắc và những câu văn giàu hình ảnh.

Từ lâu, em đã mong ước được nhìn ngắm biển Nha Trang, một danh lam thắng cảnh bậc nhất của đất nước Việt Nam. Và cuối cùng, ước mơ ấy đã trở thành hiện thực, nhờ có hoạt động hè của thiếu nhi do xã tổ chức để khen tặng các em học sinh có thành tích xuất sắc trong năm học nên em đã có một chuyến tham quan vùng biển thơ mộng này. Chuyến tham quan của em đã để lại trong em những kỉ niệm khó quên về bãi biển Nha Trang đầy nắng và gió.

Hôm đó, không cần hẹn giờ đồng hồ mà em cũng tự dậy sớm, làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng nhẹ rồi cùng mẹ chuẩn bị cho chuyến tham quan. Đúng 6 giờ, chiếc xe buýt bắt đầu khởi hành, em tạm biệt mẹ rồi cùng các bạn lên đường. Đi được một lúc, em bắt nhìn thấy hòn Vọng Phu từ xa xa. Quả đúng như mọi người nói, hòn Vọng Phu mang dáng đứng của một người vợ đang bồng con, mỏi mòn đợi người chồng.

Rồi còn những ngọn núi với những hòn đá cuội nhẵn bóng, thơ mộng diệu kì. Tiếc rằng là em không thể dừng lại để tham quan chúng được. Cuối cùng thì cũng đến nơi rồi! Biển Nha Trang đã thấp thoáng hiện lên làm chúng em ồ lên sung sướng, những đợt sóng nhẹ nhàng vỗ về bờ cát trắng. Xa xa, là những chiếc thuyền buồm đủ màu sắc đi lại một cách chậm chạp chắc vì chúng ở xa em quá.

Nước biển thật trong và mát lành, em muốn chạy ngay xuống bờ biển nhưng không được phép của anh chị phụ trách. Trên bờ cát trắng phau, những cô bé, cậu bé vui vẻ xây những lâu đài cát của mình. Xe ô tô chở chúng em đi dọc bờ biển một hồi lâu, chúng em thỏa sức ngắm bờ cát trắng trải dài và những làn nước biển trong veo.

Tạm biệt vùng biển Nha Trang xinh đẹp. Hành trình tiếp theo, chúng em đi tới Đảo Khỉ. Và lần này, chúng em phải qua một chuyến tàu nhỏ. Ngồi trên tàu, phóng tầm mắt ngắm biển và quan sát, Đảo Khỉ dần dần hiện lên với những cây dừa cao, một tấm biển nho nhỏ có vẽ hình một chú khỉ tinh nghịch và đề một dòng chữ: “Hân hạnh đón chào quý khách”.

Đoàn tham quan chúng em chọn địa điểm nghỉ chân dưới một tán dương rậm rạp để ăn bữa trưa. Ăn xong bữa trưa, chúng em đi thăm một đàn khỉ trên đảo, hình như có đến mấy trăm con, chúng thật thông minh và tinh nghịch làm sao. Chúng em được vui đùa với những chú khỉ, cho các cậu ăn hoa quả, bánh mì,….

Chơi được một lúc thì cô hướng dẫn viên du lịch đưa chúng em đến rạp xiếc để xem những tiết mục xiếc của những chú chó, chú khỉ thông minh,đáng yêu. Em và các bạn thích nhất là xiếc khỉ, một chú khỉ làm người đạp xích lô và đương nhiên cũng phải có một chú khỉ khác quần áo sang trọng ngồi chễnh chệ, tay cầm chiếc dù làm khách. Ai ai cũng háo hức và tán dương nồng nhiệt.

Khi những tiết mục của đoàn xiếc chấm dứt cũng là lúc chúng em rời đảo để đến Viện Hải dương học. Ở đây em đã được xem vô số loài san hô lớn nhỏ, nhiều loài cá quý hiếm và còn được tận mắt chứng kiến những con cá mập bơi lội trong làn nước. Chúng em lại được tận tay sờ vào bộ xương cá voi khổng lồ và gặp một loài cá được mệnh danh là nàng tiên của biển cả.

Trời đã bắt đầu tối, chuyến tham quan của em đang dần khép lại, tạm biệt thành phố Nha Trang thơ mộng để về bên gia đình! Các dãy đèn trong thành phố Nha Trang đã bắt đầu thắp lên những quả tròn màu tím nhạt, ngả dần sang màu xanh lá cây và cuối cùng nở bung ra trong màu trắng soi rõ mặt người qua lại. Lúc này đây, Thành phố Nha Trang được khoác lên mình một bộ cánh mới.

Thành phố về đêm với những ánh đèn đủ màu sắc của các nhà hàng, khách sạn, tòa nhà cao tầng làm thành phố trở nên lộng lẫy hơn. Cuối cùng, chúng em cũng phải rời xa những hình ảnh đẹp đẽ ấy, rời xa thành phố Nha Trang với những vẻ hối tiếc vô cùng, đi được một lúc lâu, nhiều bạn sau một chuyến đi đã ngủ thiếp đi trên ghế xe, các anh chị phụ trách thấy thế liền bày ra nhiều trò chơi lý thú, hát những bài ca thiếu nhi cho tới khi chiếc xe dừng lại tại điểm xuất phát.

Chuyến đi tham quan này mới tuyệt làm sao! Em thầm hứa với lòng mình sẽ cố gắng học thật giỏi để những năm sau được đi thăm những danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp khác của đất nước. Chuyến tham quan đã để lại cảm xúc tuyệt vời trong em và cả các bạn. Hi vọng chúng em sẽ có nhiều chuyến tham quan như vậy nữa để mở rộng tầm mắt về những khu du lịch của Việt Nam.

SCR.VN tặng bạn 💧 Nhận Thẻ Cào 50k Miễn Phí 💧 Kiếm Thẻ Cào Free

Tiếng Anh

Last summer I had the opportunity to go to Phu Quoc. This is one of the great tourist destinations that I have been to.

Phu Quoc is an island district. There are large islands here and many other small islands. I departed for Phu Quoc by plane. I booked a room at a hotel near the sea. Here I can watch the sunrise. The climate here is cool. The air is very fresh. I swim with my friends. Phu Quoc has many different beaches. If you have time, you can experience each place.

The clear blue sea and fine sand are the attraction of Phu Quoc, not everywhere. There are many places to check in here. I took a lot of photos to make memories. Phu Quoc fish sauce is one of the specialties that many tourists buy as gifts for relatives and friends.

Because my time was limited, I stayed in Phu Quoc not long. I think I’ll be back here this summer.

Tiếng Việt

Mùa hè năm ngoái tôi có dịp đến Phú Quốc. Đây là một trong những địa điểm du lịch tuyệt vời mà tôi từng đến.

Phú Quốc là một huyện đảo. Ở đây có đảo lớn và nhiều đảo nhỏ khác. Tôi khởi hành đến phú quốc bằng máy bay. Tôi đặt phòng tại một khách sạn gần biển. Ở đây tôi có thể ngắm mặt trời mọc. Khí hậu ở đây mát mẻ. Không khí rất trong lành. Tôi cùng bạn bè tắm biển. Ở Phú Quốc có nhiều bãi tắm khác nhau. Nếu các bạn có thời gian thì có thể trải nghiệm từng nơi.

Nước biển trong xanh cùng bờ cát mịn là điều thu hút của Phú Quốc không phải ở đâu cũng có được. Ở đây có rất nhiều địa điểm để check in. Tôi đã chụp rất nhiều ảnh để làm kỉ niệm. Nước mắm Phú Quốc là một trong những món đặc sản rất nhiều du khách mua về làm quà cho người thân và bạn bè.

Vì thời gian có hạn nên tôi ở lại Phú Quốc không lâu. Tôi nghĩ mình sẽ quay trở lại đây vào mùa hè năm nay.

Chia sẻ thêm cùng bạn 🍀 Kể Một Việc Làm Tốt Góp Phần Xây Dựng Quê Hương Đất Nước 🍀 15 Bài Hay Nhất

Tiếng Anh

My first visit to Nha Trang, the coastal city, was three years ago. It was a pleasant and memorable trip.

Nha Trang, the capital of Khanh Hoa province, has one of the most popular municipal beaches in all of Vietnam. In Nha Trang, nature beauties are so tempting. Waves crashing onto the cliffs; the soft sigh of the sea breeze; clean white sands and turquoise waters; it all makes for a stunning landscapes.

On my visit to Nha Trang, I used to get up early each morning to stroll along the beach – a chance to breath in the fresh sea air and enjoy the sunrise across the water. One attraction that captivated me three years ago and still it does is the collection of small offshore islands. Hon Tre is the largest of the islands, and Monkey island is, as the name suggests, the home of hundreds of wild monkeys. Yen island is known for its swifts’nests.

Nha Trang is one of the greatest holiday destination. I hope to have chance to come back.

Tiếng Việt

Lần đầu tiên tôi đến Nha Trang, một thành phố ven biển đầy mê đắm, là vào một ngày hè ba năm trước đây. Đó là một chuyến đi vô cùng thoải mái và đáng nhớ.

Nha Trang, là thành phố của tỉnh Khánh Hòa, là một trong những bãi biển đẹp nhất và nổi tiếng nhất tại Việt Nam. Nha Trang có nét đẹp tự nhiên vô cùng hấp dẫn. Sóng xô vào vách đá; gió biển thổi man mác; bờ cát sạch trắng xóa và nước màu lam; tất cả tạo nên một cảnh quan vô cùng tuyệt đẹp.

Trong suốt chuyến đi Nha Trang, mỗi sáng tôi dậy sớm và đi dạo dọc bờ biển – cơ hội để hít thở trong không khí biển trong lành và thưởng ngoạn cảnh mặt trời nhô lên từ mặt nước. Một điểm thú vị đã thu hút tôi từ 3 năm trước đến tận bây giờ đó quần thể hải đảo nhỏ. Hòn Tre là đảo lớn nhất của quần đảo và đảo Khỉ nơi là nhà của hàng trăm con khỉ hoang dã. Đảo Yến nơi tiếng là nơi cư trú của hàng nghìn con chim yến.

Nha Trang là một trong những điểm đến tuyệt vời nhất cho kỳ nghỉ. Tôi hy vọng sẽ có cơ hội để quay trở lại nơi đó trong dịp gần nhất.

Tham khảo Tuyển Tập ☔ Hãy Kể Về Một Kỉ Niệm Với Người Bạn Tuổi Thơ ☔ 15 Bài Hay

Tham khảo bài mẫu chuyến du lịch đáng nhớ bằng tiếng Nhật sẽ giúp bạn đọc hoàn thành tốt bài viết của mình:

Tiếng Nhật

のは、にぐらいにく。 そのでにったのをきたい。 のみのことだ。 で佐にったのだ。

「ピュ—」。 があがった。それは、まりのだった。 僕とは、そのをき、ペンションをた。 僕とはってのにった。 おさんとおさんはいてきた。 についてみると、がいっぱいいてるがなかった。 そして、がまった。 のだけまるでにもらないにきいがびがった。

素晴らしい旅行でした。 しいをしてをいていきたい。

Tiếng Việt

Gia đình chúng tôi, cứ mỗi năm một lần sẽ cùng nhau đi du lịch. Trong những chuyến đi đó, tôi muốn thuật lại về chuyến du lịch để lại nhiều ấn tượng nhất. Đó là vào kỳ nghỉ hè của một năm về trước. Câu chuyện xảy ra khi gia đình tôi tới thành phố Saku thuộc tỉnh Nagano.

Vút! Pháo hoa được bắn lên. Đó chính là hiệu lệnh bắt đầu. Nghe được hiệu lệnh ấy, tôi cùng gia đình liền bước ra khỏi căn hộ. Tôi và em trai đã chạy một mạch tới nơi tổ chức lễ hội pháo hoa. Còn bố và mẹ thì tản bộ đi tới. Khi tới nơi thì người đã đông nghịt, chẳng còn chỗ để ngồi. Và rồi, lễ hội pháo hoa được bắt đầu. Chỉ riêng phát bắn cuối, pháo hoa bay vút lên cao, lan rộng tới mức tưởng như vượt quá tầm mắt của tôi.

Đó là một chuyến du lịch tuyệt vời. Tôi muốn được trải nghiệm những chuyến đi mới mẻ và cải thiện chính bản thân mình.

Đừng bỏ lỡ cơ hội 🍀 Nhận Thẻ Cào 100k Miễn Phí 🍀 Card Viettel Mobifone

Tiếng Trung

大叻市,是兰东省一个美丽的城镇,吸引了所有曾经去过那里的伊。我就是其中之一。

大叻市常被称为永恒之泉之城。各种颜色的花,有许多种,其中最多的是兰花。在越南,大叻市比其伈伏何地方都能看到春天盛开的鲜花相互竞争。我过去常常在晴天早起,迎接高地上的黎明。

打开窗户,我看到了大自然伌伊叹为观止的景色,享受着云朵带来的野花的芬芳,我的心也松了一口气。下午晚些时候,我经常去爱之谷,在宁静的松林中叹息湖。大叻市的黄昏也带来了许多照片和感觉。

风在松林中沙沙作响,瀑布的轰鸣声,鸟儿的啁啾声,马蹄的叮当声……所有这些难忘的记忆都一直伴随着我。

Tiếng Việt

Đà Lạt là thành phố xinh đẹp của tỉnh Lâm Đồng, quyến rũ tất cả những ai đã từng một lần đến nơi này. Tôi là một trong số đó.

Đà Lạt được mệnh danh là thành phố của mùa xuân vĩnh cửu. Hoa đủ màu sắc, hoa nhiều chủng loại và nhiều nhất là phong lan. Hơn bất cứ nơi đâu ở Việt Nam, Đà Lạt bốn mùa hoa thi nhau nở, nở rộ nhất là vào mùa xuân. Những ngày đẹp trời, tôi thường dạy sớm để đón bình minh trên cao nguyên.

Mở cửa sổ phòng ra, nhắm nhìn bức tranh thiên nhiên ngoạn mục và hít thở mùi hương của những bông hoa rừng do mây chở đến, tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Vào những buổi chiều tà, tôi thương dành thời gian cho thung lũng Tình Yêu và hồ Than Thở chìm sâu trong sướn đồi của rừng thông tĩnh mịch. Hoàng hôn Đà Lạt mang đến nhiều vẻ và cảm giác.

Tiếng thông reo vi vút, tiếng thác nước, tiếng chim ca, tiếng vó ngựa gõ nhịp đều đều… Tất cả để lại trong tôi những kỉ niệm khó quên.

Mời bạn khám phá thêm 💕 Kể Về Một Cuộc Gặp Gỡ 💕 15 Bài Văn Mẫu Hay Nhất

Tiếng Hàn

작년에 저는 태국에서 여행을 갔습니다. 그 여행은 아주 재미있습니다. 여행은 5박 4일간 지속됩니다.

태국은 매우 아름답고 현대적인 나라입니다. 그리고 저는 태국 사람의 대기열 문화에 놀랐습니다. 태국 사람들은 매우 친절하며 태국의 풍경은 매우 아름답습니다. 태국에는 많은 아름다운 사원이 있습니다. 태국의 특별한 시점은 맛있는 음식이고 태국에 올 때 반드시 톰얌을 꼭 먹어야합니다.

어쩌면 올해는 다시 태국으로 여행 할 것입니다. 기회가 있으면 태국에 꼭 한번 여행을 가야합니다.

Tiếng Việt

Năm ngoái tôi đã đi du lịch Thái Lan. Chuyến du lịch ấy thật sự rất thú vị. Chuyến du lịch kéo dài 4 ngày 5 đêm.

Ngoài Kể Lại Một Trải Nghiệm Của Bản Thân Đi Du Lịch ra, tại chúng tôi còn có 🌺 Kể Về Ngày Tết Của Gia Đình Em, Quê Em 🌺 15 Bài Văn Hay

Văn Mẫu Lớp 10: Kể Lại Một Kỉ Niệm Sâu Sắc Về Tình Cảm Gia Đình, Bạn Bè, Thầy Cô Dàn Ý + 21 Bài Văn Hay Lớp 10

I. Mở bài

Giới thiệu về câu chuyện mà em định kể lại (về người thân, thầy cô hay bạn bè).

II. Thân bài

1. Giới thiệu chung về đối tượng

– Đối tượng đó là ai: ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, thầy cô, bạn bè…

– Một vài nét về ngoại hình, tính cách.

2. Kể lại kỉ niệm sâu sắc

– Thời gian diễn ra câu chuyện.

– Diễn biến của câu chuyện.

– Kết quả của câu chuyện.

– Cảm xúc của em đối với người đó sau kỷ niệm.

III. Kết bài

Nêu tình cảm của em dành cho người đó.

Trong cả cuộc đời mình, con người ta đã gặp và kết bạn với hàng trăm người. Những mối quan hệ ấy là sợi dây gắn kết con người trong xã hội lại với nhau. Nhưng dù có hàng trăm, hàng nghìn sợi dây liên kết xã hội như thế, con người ta vẫn không thể từ bỏ gia đình – cái nôi nuôi dưỡng ta và những điều bình dị nhất.

Càng đến ngày thi, tôi lại càng thấy căng thẳng và mệt mỏi. Những con số, những tờ đề cứ thế cuốn lấy tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Tôi sợ mỗi buổi sáng thức dậy tôi sẽ phải tiếp tục quay cuồng với đống bài vở và những lớp học nối tiếp nhau. Tôi sợ phải ngồi lì hàng giờ trong căn phòng kín với tiếng điều hòa ro ro mát lạnh để cắm đầu vào những con số. Tôi sợ những bữa ăn vội vã trên đường khi đi từ lớp học này đến lớp học khác. Tôi sợ tiếng mở cửa của gia sư mỗi buổi tối. Tôi sợ những câu hỏi quan tâm của cha mẹ, về tình hình học tập của tôi bây giờ. Tất cả những hứng thú của tôi cho việc học đều bị năm học này phá hỏng hết rồi. Tôi không còn học vì thích thú, vì đam mê và muốn tìm hiểu nữa. Tôi học vì tôi phải học. Tôi học vì bố mẹ tôi muốn thế. Chỉ đơn giản là thế thôi. Tôi thấy mệt mỏi vô cùng.

Một tháng trước ngày thi, tôi khủng hoảng thực sự. Bài vở càng lúc càng nhiều. Thời gian ngủ của tôi cũng không không còn nhiều nữa. Tôi gầy đi trông thấy. Bố mẹ cũng lo lắng, nhìn tôi và bảo:

– Mệt quá thì thôi con ạ. Nghỉ ngơi đi!

Những ngày gần thi, bố mẹ tôi tự nhiên không còn quá áp lực với tôi về việc điểm số, trường thi nữa. Bố mẹ nhẹ nhàng và nhắc nhở tôi nghỉ ngơi nhiều hơn. Có lẽ thấy việc học của tôi vất vả và áp lực quá nên bố mẹ không muốn gây thêm áp lực cho tôi nữa. Những ngày cuối cùng, tôi dồn hết sức để ôn tập và bước vào phòng thi thật tự tin. Thật may mắn, năm tôi thi, trường chuyên của thành phố cho phép học sinh có thể đăng kí thi hai chuyên một lúc. Tức là tôi vừa có thể thi chuyên Anh, vừa thi chuyên Văn như tôi mong muốn.

Hôm tôi đi thi là một ngày trời nắng nóng. Cái nắng hè gay gắt đổ xuống khiến mặt đường bốc lên từng đợt hơi nóng thật khó chịu. Tôi thi môn Văn vào buổi sáng, Toán vào buổi chiều và hai môn chuyên sẽ thi vào ngày hôm sau. Tôi làm bài các môn đều ổn, kể cả hai môn chuyên. Ra khỏi phòng thi, bố mẹ và em trai tôi đã chờ sẵn. Khuôn mặt mọi người đều lo lắng. Mẹ nhìn thấy tôi, đi nhanh đến hỏi:

– Có mệt không con? Làm bài thế nào?

– Ổn mẹ ạ! – tôi đáp

Mẹ tôi mỉm cười thật tươi, lấy chiếc khăn trong túi lau mồ hôi trên trán cho tôi. Chúng tôi lên xe trở về nhà. Kết thúc những tháng ngày ôn thi căng thẳng và vất vả. Tôi trở về nhà với tâm lý thật thoải mái. Mẹ đưa cho tôi một tờ kế hoạch. Đó là kế hoạch mẹ đã chuẩn bị từ trước, khi thấy tôi quay cuồng với lịch học, ôn. Tôi nhìn bản kế hoạch chi tiết, tỉ mỉ của mẹ, thấy mắt mình cay cay. Tôi là một con bé nhút nhát. Mẹ cũng biết cuộc sống của tôi thực đơn giản. Chỉ đi học rồi về nhà. Có lẽ bố mẹ lo lắng tôi không có bạn. Tôi sẽ buồn. Nhưng quả thực, bố mẹ không biết, chỉ cần có mọi người là đủ.

Lúc nhận kết quả thi, tôi đủ điểm đỗ cả hai chuyên, cả lớp chọn của trường. Đó là kết quả xứng đáng cho những nỗ lực suốt một năm qua của tôi. Không cần tôi báo, chắc bố mẹ cũng đã biết rồi. Vì bố mẹ còn hồi hộp hơn tôi nhiều lần. Tôi thấy bố mẹ xem kết quả với một khuôn mặt mãn nguyện. Nụ cười của mẹ lúc này thật hạnh phúc. Tôi còn để ý thấy trong bữa tối, mẹ len lén lau nước mắt. Tôi biết mọi cố gắng của mình lúc này đều xứng đáng. Bữa tối gia đình thật đơn giản. Nhưng ai cũng cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Thằng em trai gắp cho tôi một miếng sườn và bảo:

– Cho chị Bống, chị giỏi. Em cũng muốn học giỏi như chị!

– Bin còn giỏi hơn chị cơ – tôi cười, xoa đầu nó.

Gia đình là điều quan trọng nhất đối với tôi. Bởi lẽ, ở đó bố mẹ sẽ yêu tôi vô điều kiện. Mọi người sẽ chăm sóc và lo lắng cho tôi mỗi khi tôi mệt mỏi. Và quan trọng nhất, gia đình sẽ không bao giờ quay lưng và bỏ tôi lại một mình.

Ba gọi điện chiều nay sẽ trở về sau chuyến công tác dài ngày, mẹ nhoẻn cười hiền lành, không giấu nổi cái khấp khởi của người phụ nữ đã hai con, xa chồng lâu ngày.

Cúp điện thoại là mẹ vội vàng gõ cửa phòng ồ ạt thông báo liền cho hai thằng nhỏ đang “chiến game” ở trong. Nói rồi, mẹ hào hứng cầm rổ ra sau vườn ngắt vài ngọn khoai cho vào tủ lạnh trước khi xách giỏ đi chợ.

Dù có chuẩn bị bữa tối tinh tươm đến đâu thì rau lang luộc vẫn không thể vắng mặt trong những dịp như thế này – món ăn kỉ niệm của cả nhà mình. Nhìn đĩa rau xanh hãy còn bốc khói trên bàn, nhớ quá đi thôi một thời xa lắc chính nó là món ăn cứu tinh cho cái gia đình bé nhỏ qua một thời đói khát, lo cho ba đi học tiếp, cũng chính những ngọn khoai ấy đưa chúng con vào giảng đường.

Khoảng đất trống ở góc vườn, mẹ thả mấy dây khoai lang hòng lấy ngọn cải thiện bữa ăn. Hết rau lang luộc chấm ruốc rồi lại ngọn lang xào tỏi, cứ đều đều ăn riết thành quen, đâm nghiện lúc nào không hay.

Mùi nhựa rau hăng hắc khi cho bắc chảo xào, rồi cái mùi ê ê của nước rau cho thêm tí mì chính, tí đường cũng thành món canh húp nước ngon lành. Nhìn dây khoai tốt ngọn óng mượt bò tràn lan trên mặt đất, ai cũng bảo “chắc lắm củ đấy”. Vậy mà, đến ngọn còn không đủ làm thức ăn cho cả nhà lấy đâu mà ra củ. Nhiều bữa thấy mẹ phải ngắt luôn cả hàng lá ở gần sát ngọn, rồi sợ lá già sẽ đắng và cứng, mẹ cho vào nước luộc trước khi đem xào dầu.

Dạo ấy, ba đi học tiếp trên thị xã, mẹ phải tăng ca làm thêm tất bật mới đủ sức nuôi “ba đứa học trò trong nhà”. Cứ mỗi chiều thứ Bảy ba lại đạp xe về. Ba cha con tự nhiên đến nỗi tự biết xách rổ ra sau vườn hái ngọn lang vào luộc làm bữa chính bởi cả cha cả con thừa hiểu nếu có về mẹ cũng chỉ đủ tiền mua mớ tép con con cho có cái gọi là tanh tanh một chút. Ấy vậy mà đấy được coi là bữa ăn xa xỉ nhất trong tuần.

Cơm chiều dọn ra, mẹ ân cần xúc bỏ vào chén ba, chén tụi nhỏ mấy con tép vàng vàng, còn ngọn rau luộc xanh xanh mẹ cẩn thận chấm nước cho vào chén mình, tươi cười mẹ ngồi lặng lẽ nhìn ba bố con ăn ngon lành. Cái vị bùi bùi, giòn giòn lại ê ê, vậy đó mà cả nhà vét đến hạt cơm cuối cùng, thấy thế là sướng rơn và vui vẻ không gì bằng.

Đồ đạc trong nhà lần lượt đội nón ra đi theo từng đợt học phí, chỉ có một đám dây khoai ở góc vườn là không ngừng được nới rộng đất trồng. Thực đơn của mẹ cũng vì thế mà thêm phần sáng tạo: Ngọn lang xào tỏi, rau luộc chấm ruốc, canh rau lang nấu dầu… Hiếm có bữa nào, mâm cơm lại thiếu đi màu xanh quen thuộc.

Thời gian tím sắc trôi theo từng đợt hoa lang nở rộ, bung cánh tím biếc cả một góc sân rộng. Nhà mình bây giờ khá hơn nhiều, cuộc sống đã theo kịp nhịp của một gia đình phố thị. Bữa cơm không còn theo chủ nghĩa “độc tôn một món”, nhất rau xanh như trước đây nữa!

Chúng con mỗi đứa có được một phòng riêng, cũng chẳng còn cảnh cả nhà ba người đàn ông và một người khác giới phải trải chiếu dưới nền nhà ẩm mốc lăn đùng ra ngủ sau một ngày thở dốc. Song, dù có tiện nghi đến mấy, mỗi thành viên vẫn không khỏi thấy nhớ và thương đến đắng lòng từng đám ngọn lang xanh rì bò dọc ngang trong vườn nhà.

Ba trở về, mẹ khấp khởi mừng thầm. Chiều nay, cả nhà mình lại chung mâm cơm có món rau quen thuộc và có cả kí ức đầm ấm một thời bên nhau.

Vòng tay qua ôm trọn lấy vòng eo vốn đã không còn thon thả nhưng vẫn còn đủ sức cho cái mặn mà một thời đắm say của mẹ, bên bữa cơm chiều, giọng ba thỏ thẻ:

Đã bao giờ bạn tin rằng sau một giấc mơ những điều bạn hằng mong ước bấy lâu sẽ trở thành sự thật? Đã có lúc tôi rất tin vào điều đó và luôn nhớ khoảnh khắc kỳ diệu mà giấc mơ đã đem đến cho tôi.

Hôm ấy là một buổi tối cuối tuần, trời đầy sao và gió thì dịu nhẹ. Tôi nằm trên trần nhà mơ mộng đếm những vì sao. Bỗng nhiên tôi thấy cả không gian như bừng sáng. Trong vầng hào quang sáng lấp lánh, ông tôi cười hiền từ bước về phía tôi. Tôi sung sướng đến nghẹt thở ngắm nhìn gương mặt phúc hậu, hồng hào và mái tóc bạc phơ của người ông yêu quý. Ông tôi vẫn thế: dáng người cao đậm, bộ quân phục giản dị và cái nhìn trìu mến! Tôi ngồi bên ông, tay nắm bàn tay của ông, tận hưởng niềm vui được nâng niu như thuở còn thơ bé… Tôi muốn hỏi những ngày qua ông sống như thế nào? Ông ở đâu? Ông có nhớ đến gia đình không… Tôi muốn hỏi nhiều chuyện nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.

Ông kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích mà ngày xưa ông vẫn kể. Giọng ông vẫn thế: rủ rỉ, trầm và ấm. Ông hỏi tôi chuyện học hành, kiểm tra sách vở của tôi. Đôi mày ông nhíu lại khi thấy tôi viết những trang vở cẩu thả. Ông không trách mà chỉ ân cần khuyên nhủ tôi cố gắng học tập chăm chỉ hơn. Ông nhìn tôi rất lâu bằng cái nhìn bao dung và khích lệ. Ông còn bảo những khát vọng mà ông làm dang dở, cháu hãy giúp ông biến nó thành hiện thực. Những khát vọng ấy ông ghi lại cả trong trang giấy này. Muốn làm được điều ấy chỉ có con đường học tập mà thôi…

Ông dẫn tôi đi trên con đường làng đầy hoa thơm và cỏ lạ. Hai ông cháu vừa đi vừa nói chuyện thật vui. Ông bảo đến chợ hoa xuân, ông muốn đem cả mùa xuân về căn nhà của cháu. Ông chọn một cành đào, cành khẳng khiu nâu mốc nhưng hoa thì tuyệt đẹp: màu phấn hồng, mềm, mịn và e ấp như đang e lệ trước gió xuân. Nụ hoa chi chít, cánh hoa thấp thoáng như những đốm sao. Tôi tung tăng đi bên ông, lòng sung sướng như trẻ nhỏ. Ông cầm cành đào trên tay. Có lẽ mùa xuân đang nấp cả trong những nụ đào e ấp ấy… Xung quanh ông cháu tôi, kẻ mua, người bán, ồn ào và náo nhiệt. Họ cũng đang chuẩn bị đón xuân về!

Tôi đang bám vào tay ông, ríu rít trò chuyện về những ngày xuân mới sắp đến, chợt nghe tiếng mẹ gọi rất to. Tôi giật mình tỉnh dậy, thấy mình vẫn đang nằm trên trần nhà. Lòng luyến tiếc nhận ra tất cả chỉ là một giấc mơ thôi…

Giấc mơ chỉ là khoảnh khắc kỳ diệu đáp ứng niềm mong nhớ của tôi. Tôi nuối tiếc song cũng học được nhiều điều từ giấc mơ đó. Và quan trọng nhất là tôi được gặp ông, được ông truyền cho niềm tin và sự nỗ lực cố gắng thực hiện những ước mơ của chính mình.

Trong gia đình mình, có lẽ người gắn nhất chính là ông nội của tôi. Tuy rằng hiện tại ông đã không còn nữa, nhưng những kỉ niệm về ông vẫn sống mãi trong lòng tôi.

Ông nội của tôi có dáng người khá cao. Đôi bàn tay đầy những nếp nhăn đã suốt đời làm lụng vất vả để nuôi con cháu. Khuôn mặt phúc hậu, anh mắt hiền từ lúc nào cũng nhìn chúng tôi rất trìu mến.

Ông rất yêu thích công việc trồng cây nên vườn nhà lúc nào cũng đầy những cây trái. Khu vườn được ông chăm sóc nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Sau khi làm xong những công việc vặt trong nhà, ông thường ra vườn chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông còn dạy tôi cách lắng nghe âm thanh của khu vườn nữa. Phải nhắm mắt và cảm nhận từng sự chuyển động để thấy được những điều kỳ diệu.

Còn nhớ lúc nhỏ, tôi thường ngồi trong lòng ông nội, nghe ông kể những câu chuyện về thời xa xưa. Đó không phải là những truyện cổ tích mà bà thường hay kể, mà là những chuyện về cuộc sống của chính ông thời xưa. Những lúc như vậy, tôi thường chăm chú lắng nghe, sau đó còn hỏi ông rất nhiều câu chuyện ngây ngô.

Qua những câu chuyện của ông, tôi dần lớn lên. Còn ông ngày càng già đi. Ông không còn khỏe mạnh như trước nữa. Nhưng vẫn rất lo lắng cho con cháu của mình. Lo lắng từ cái ăn, cái mặc đến việc học hành của chúng tôi. Cuộc sống hiện đại dường như đã kéo tôi xa rời những câu chuyện ngày bé mà ông vẫn thường kể. Tôi cũng không còn quấn quýt bên ông như hồi nhỏ nữa. Rồi đến khi ông đổ bệnh, tôi mới chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã quá vô tâm. Những ngày cuối đời của ông, tôi cố gắng ở bên ông nhiều hơn. Tôi cùng trò chuyện với ông, ăn cơm và chơi cờ cùng ông. Những lúc như vậy, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của ông. Và cho đến bây giờ, tôi vẫn chẳng thể nào quên được ánh mắt ông nhìn tôi lần cuối. Ánh mắt vẫn đầy trìu mến và yêu thương.

Tuy bây giờ, ông đã không còn nữa. Nhưng tôi vẫn nhớ đến ông với những kỉ niệm thật đẹp. Kỷ niệm nào cũng sâu sắc và đáng trân trọng biết bao nhiêu.

Trong cuộc đời mỗi người chắc hẳn ai cũng đều có người để yêu thương và quý mến nhưng đã có ai từng nghĩ: “Ai là người mình yêu nhất và ai là người để lại cho mình những kỉ niệm không thể phai mờ?”. Đối với mọi người có thể người ấy là bạn thân, ông bà hay anh, chị, em nhưng riêng đối với tôi, người mà tôi luôn yêu mến và mãi sẽ yêu là Mẹ – người đã trao cho tôi cuộc sống.

Mẹ tôi năm nay đã gần bốn mươi tuổi. Mọi người vẫn khen mẹ tôi trẻ và xinh nhưng đôi khi tôi gần mẹ, tâm sự với mẹ, tôi thấy mẹ như đã già đi nhiều. Đôi mắt mẹ ánh lên vẻ ấm áp, trìu mến, giờ đây đã xuất hiện những vết chân chim. Vầng trán mẹ đã có nhiều nếp nhăn. Nổi bật nhất trên khuôn mặt mẹ là chiếc mũi cao dọc dừa và đôi môi đỏ. Tôi vẫn còn nhớ như in những nụ hôn ấm áp mẹ trao cho khi tôi còn bé. Làn da mẹ mềm mại, trắng hồng nhưng đã điểm những nốt tàn nhang của tuổi bốn mươi. Trước đây, khi tôi còn nhỏ, mẹ có mái tóc dài, mượt mà, mái tóc đen của mẹ như một đoạn của dải của Ngân Hà, đen mượt và óng ả. Khi tôi học lớp Năm, mẹ tôi đã thay đổi kiểu tóc, mẹ đã cắt mái tóc dài và thay vào đó là mái tóc xoăn. Mái tóc ngắn, xoăn, màu nâu đỏ thả bồng bềnh trên vai có lẽ hợp với khuôn mặt trái xoan của mẹ hơn, nhưng tôi vẫn thích mẹ để tóc dài như trước.

Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi đi học. Tối hôm đó, sau bữa tối, mẹ đã mang vào phòng tôi một bọc quà rất to. Tôi cứ nghĩ là được mẹ mua cho đồ chơi hay là một bộ lego mà tôi hằng mong muốn. Tôi háo hức mở bọc quà, thì ra đó toàn là sách, vở, đồ dùng học tập và có cả một chiếc cặp sách in hình siêu nhân mà tôi rất thích. Bộ đồng phục đã được mẹ là phẳng phiu. Mọi thứ đã sẵn sàng, tôi rất thích thú đợi đến ngày mai — ngày đầu tiên tôi gấp thành nếp và được xếp lại ngay ngắn bước vào lớp Một. Sáng hôm sau, mẹ âu yếm dắt tôi đến trường. Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp và lo sợ lúc đó, tôi không biết mình sẽ làm gì và mình sẽ như thế nào khi không có mẹ ở bên. Rời tay mẹ, tôi bước vào cổng trường, tôi thấy mình thật bơ vơ và lạc lõng. “Cố lên con, rồi con sẽ quen với cô giáo và các bạn, đừng lo!”. Đi được mấy bước tôi vẫn nghe thấy tiếng mẹ ở đằng sau. Tôi vội quay lại ôm mẹ rồi khóc thật to.

Mẹ ôm tôi vào lòng âu yếm: “Con lớn rồi mà, từ hôm nay con đã là học sinh lớp Một rồi. Hãy tự tin lên nào!”. Tôi nghe lời mẹ, vào lớp học. Ngày hôm đó đối với tôi thật dài, tôi rất nhớ mẹ, chưa bao giờ tôi lại thấy yêu mẹ và cần mẹ hơn lúc này.

Đã tám năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên đi học nhưng tôi không thể nào quên được hình ảnh thân thương của mẹ và những cảm xúc của mình trong cái ngày đáng nhớ ấy. Mẹ đã giúp tôi tự tin, vững vàng bước những bước đi đầu tiên trên con đường tri thức.

Đã có lần, tôi vô lễ với mẹ và tôi nhớ mãi để không bao giờ tái phạm nữa. Tôi còn nhớ như in, đó là một ngày mưa, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp Sáu. Tôi đi học về với một vẻ mặt buồn bã. Mẹ rất quan tâm, mẹ hỏi han rất nhiều. Nhưng vi quá bực bội nên tôi đã gắt lên với mẹ: “Con ghét mẹ lắm, mẹ đừng nói nữa!”. Nói rồi tôi bật khóc và chạy lên phòng, đóng sập cửa lại. Tôi khóc rất to, mắt đã đỏ hoe. Chỉ vì thằng bạn thân hiểu nhầm tôi mà chúng tôi cãi nhau to. Cả ngày hôm nay, tôi không có tâm trí nào mà tập trung vào việc học được nữa và hậu quả là tôi đã không làm được bài kiểm tra môn Toán. Nghĩ đến những việc đó, đầu óc tôi lại như phát điên. Tôi nằm bẹp suốt một giờ đồng hồ. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo khiến tôi tỉnh táo hẳn. Tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ đến câu mình vừa nói với mẹ. Trời ơi, tôi đã mắc phải một sai lầm lớn! Tại sao mình lại có thể nói vô lễ với người luôn yêu thương, chăm sóc mình được chứ? Tôi ân hận lắm! Chỉ vì bị bạn hiểu lầm mà tôi đã trút giận lên mẹ. Tôi bật dậy, định chạy ra ngoài xin lỗi mẹ thì mẹ tôi đã mở cửa phòng bước vào. Như đoán được suy nghĩ của tôi, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và ngồi xuống bên tôi. “Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi!”. Tôi nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. Mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi rồi nói thật nhẹ nhàng: “Mẹ cũng có lỗi vì đã không thông cảm và hỏi han con”. Tôi rất ân hận vì đã làm mẹ — người tôi luôn yêu thương bấy lâu nay, phải buồn. Chính những lời nói nhẹ nhàng, cử chỉ âu yếm của mẹ làm tôi thêm day dứt vì lỗi lầm của mình hơn. Tôi đã kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ đã an ủi và động viên khiến tôi phấn chấn hơn nhiều. Từ lần đó, tôi luôn tự hứa phải suy nghĩ kĩ trước khi nói và không được làm mẹ buồn nữa.

Có những lần tôi bị ốm, mẹ đã chăm sóc tôi tận tình và dành cho tôi tình yêu thương nồng ấm để tôi mau khỏi bệnh. Những đêm tôi ôn thi, mẹ đã thức cùng tôi, ở bên động viên và giúp tôi học.

Với tôi, mẹ như một làn mây che cho tôi mưa nắng, mẹ là ngọn lửa thôi thúc con tim tôi để vững bước trên đường đời. Dù mai đây nếu mẹ có mất đi thì trong tôi, mẹ luôn sống và theo tôi suốt cuộc đời.

“Mẹ là gì?” – Nếu có ai hỏi tôi câu này chắc tôi sẽ bối rối ghê lắm. Trong từ điển ngôn ngữ, người ta định nghĩa thế này: “Mẹ là người đàn bà đã sinh ra bạn”. Chỉ có thế thôi sao? Tôi thì nhất định không đồng ý với định nghĩa như thế được. Trong kinh Vu Lan, Đức Phật đã dạy:

Vâng, tình mẹ nói sao cho vừa. Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la.

Mẹ tôi không phải là một hoa hậu thế giới hay một nữ hoàng Victoria nào đó, mẹ chỉ là một người phụ nữ bình thường như bao người khác. Hằng đêm, khi tôi đang say giấc nồng, thì mẹ vẫn cặm cụi làm việc, đương đầu trước mọi chông gai của cuộc đời. Bàn tay mẹ gầy gầy xương xương như chứng tỏ sự khổ cực mà mẹ phải trải qua. Dáng mẹ nhỏ nhắn. Mái tóc đen đã lấm tấm vài sợi bạc. Tuổi đời đã ngoài bốn mươi nhưng mẹ vẫn chăm sóc cho tôi từng li từng tí. Sáng sớm khi tôi thức dậy đã thấy mẹ đi làm, nhưng trên bàn vẫn thơm phức tô mì mà mẹ đã dành cho tôi để tôi no bụng trước khi đi học. Trưa, khi tôi về vừa kịp ăn chén cơm mẹ nấu thì lại thấy cái dáng nhỏ nhắn của mẹ tất tả đi làm tiếp ca thứ hai. Tối, khi tôi đang học bài thì mẹ lại đang dọn dẹp nhà cửa. Bận rộn đủ việc nhưng mẹ rất quan tâm đến việc học hành của tôi. Những lúc tôi đạt điểm cao, trên gương mặt gầy gầy của mẹ lại nở một nụ cười tươi tắn hơn bao giờ hết.

Tuổi thơ tôi không được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác. Mẹ tôi và ba tôi đã chia tay nhau khi tôi mới vào lớp một. Kể từ đấy, tôi sống với mẹ, gia đình tôi cũng từ dạo ấy vắng đi tiếng cười đùa vui vẻ ngày nào. Gia đình tôi vốn cũng không khá giả gì, mẹ tôi làm ở một xí nghiệp may, lương một tháng cũng chẳng là bao. Từ khi chia tay với ba, mọi gánh nặng kinh tế của gia đình đổ dồn lên đôi vai gầy của mẹ. Từng cái áo, từng quyển vở, từng miếng ăn, giấc ngủ đều một tay mẹ tôi chăm chút. Nhưng tôi lại là một cô bé trẻ thơ và ngây ngô. Tôi ham chơi và vui đùa cùng chúng bạn mà không quan tâm gì đến mẹ. Đôi khi mẹ tôi mắng: “Tại sao mẹ kêu con ăn xong phải rửa chén mà con cứ để ở đây?”, “Tại sao con đi học về mà giày dép cứ vứt lung tung thế kia?”. Những lúc ấy, tôi lại đóng sập cửa và bật tivi ồn đến mức không nghe được tiếng mẹ mắng nữa.

Hôm đó, lúc tôi đi học, tôi nói dối với mẹ rằng chiều tôi sẽ về trễ vì phải đi học nhóm. Sau khi đi học, tôi cùng mấy nhỏ bạn thân đi lòng vòng quanh phố. Khi về nhà thì thấy mẹ đang cặm cụi làm việc. Thật kì lạ là mẹ chẳng mắng tôi lấy một lời. Nghĩ thế nên trong lòng tôi đắc chí lắm. Nhưng không may, trên đường về trời đổ mưa rất to, tôi bị cảm nặng. Tối hôm ấy, tôi chỉ biết nằm mê man trên giường. Mẹ đã túc trực bên tôi suốt đêm, lo cho tôi đến xanh xao cả người. Mẹ đút cho tôi từng muỗng cháo, cho tôi uống từng viên thuốc. Lúc ấy tôi mới thấu hiểu câu: “Con ho lòng mẹ tan tành. Con khóc lòng mẹ như bình nước sôi.” Sau lần đó tôi rất hối hận. Từ hôm ấy tôi mới hiểu được tình mẫu tử là như thế nào.

Mặc dù tôi là một cô bé rất gan lì nhưng mỗi khi có một ai nhắc đến mẹ là nước mắt tôi rơm rớm. Có nhiều người hỏi tôi rằng có khi nào tôi cảm thấy tủi thân khi không có sự chăm sóc của ba không. Khi ấy, tôi vẫn quả quyết: “Có thể tôi không được sinh ra trong một ngôi sao may mắn nhưng tôi biết mình vẫn hạnh phúc hơn nhiều người khác vì vẫn còn có mẹ.”

Mẹ – chỉ một tiếng gọi nhưng lại chứa đựng những tình cảm đấy tha thiết. Có lẽ trong cuộc đời không ai là không khao khát được sống trong sự yêu thương của mẹ.

Năm nay, mẹ tôi đã gần bốn mươi tuổi. Tuy vậy, nhưng dấu vết của thời gian cũng không làm mất đi vẻ xinh đẹp của mẹ. Mẹ tôi không cao lắm. Dáng người khá đầy đặn. Mái tóc mẹ vẫn còn rất dày và đen bóng. Dường như tôi đã được thừa hưởng nước da trắng hồng từ mẹ. Mẹ có một khuôn mặt phúc hậu. Mẹ tôi là một bác sĩ nên công việc hằng ngày vô cùng bận rộn. Nhưng mẹ vẫn dành thời gian quan tâm và chăm sóc cho gia đình.

Nhớ lại khi còn nhỏ, không ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo lắng. Đó có thể là những khi tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Đó có thể là khi tôi mải chơi cùng lũ bạn quên về nhà. Đó có thể là khi tôi không chịu học bài và bị điểm kém… Mỗi lần như vậy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo. Đặc biệt, có một kỉ niệm mà tôi vẫn ấn tượng mãi. Năm học lớp sáu, tôi rất lười học, thường xuyên bị có giáo gọi điện về nhà cho bố mẹ để nhắc nhở. Những lúc ấy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo tôi. Tôi chỉ nghe và xin lỗi mẹ, rồi cũng quên ngay sau đó. Một hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi điện tử. Tôi không cần suy nghĩ mà đồng ý luôn. Do mải chơi nên đến khi nhận ra thì cũng đã khoảng chín giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và nhanh chóng đạp xe trở về nhà. Đến đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải một chiếc xe máy. Tôi ngã ra, cảm thấy chân tay đều rất đau. Người đi xe máy nhanh chóng hỏi han và gọi điện cho mẹ đến.

Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm ở bệnh viện và nhìn thấy mẹ ngồi bên. Lúc đó, một cảm giác hối hận dường như bao trùm lấy tôi. Tôi rất muốn cất tiếng xin lỗi mẹ nhưng không dám. Mẹ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng. Nhưng tôi biết trong lòng mẹ đang rất buồn. Cũng rất may mắn là do người đi xe máy kịp phanh gấp, nên tôi chỉ bị xây xát nhẹ. Chỉ sau hai, ba ngày là có thể về nhà. Bố đưa tôi trở về. Về đến nhà, tôi thấy mẹ đang ở trong bếp cặm cụi nấu ăn. Tôi nhẹ nhàng đi vào, toàn những món mà tôi thích đang bày trên bàn ăn. Tôi chạy đến và ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ quay lại, mỉm cười nhìn tôi và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con nhận ra lỗi lầm và chịu thay đổi là được!”. Lúc ấy, tôi chợt bật khóc. Tôi biết rằng mình đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Từ đó, tôi cố gắng chăm chỉ học hành, không ham chơi nữa.

Quả thật, người mẹ vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Nghĩ về mẹ là nghĩ đến tình mẫu tử thiêng liêng. Chính vì vậy, hãy ghi nhớ lời răn dạy đầy sâu sắc:

Trong đời, ai mà không từng mắc phải những lỗi lầm nào đó khiến bố mẹ phải phiền lòng, tôi cũng vậy. Nhưng qua lỗi lầm đó, tôi đã nhận ra được một bài học thật đáng giá.

Mẹ tôi năm nay đã bốn mươi tuổi. Dấu vết của thời gian đã in hằn lên khuôn mặt của mẹ. Làn da đã điểm những nốt tàn nhang. Nước da không còn trắng hồng như trước đây. Dáng người mẹ khá đầy đặn – đó phải chăng là dấu ấn của thời gian?

Mẹ tôi là một công nhân của một xưởng may nhỏ nằm trong thành phố. Công việc thường ngày của mẹ vô cùng bận rộn. Nhưng mẹ vẫn dành thời gian về nhà để nấu cơm cho cả gia đình. Đối với mẹ, bữa tối chính là lúc cả gia đình sum họp sau một ngày làm việc hay học tập vất vả. Nhưng lúc ấy, có lẽ là khoảng thời gian vui vẻ nhất khi cả nhà được quây quần bên nhau, ăn bữa cơm ngon lành do mẹ nấu và trò chuyện.

Tôi còn nhớ một kỉ niệm sâu sắc về mẹ trong tuổi thơ của mình. Hồi ấy, dù là con gái nhưng tôi lại rất nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường tham gia cùng các bạn con trai vào những trò nghịch phá. Một lần, bị cô giáo bắt gặp. Cô đã kiểm điểm nhóm chúng tôi trước cả lớp và nói rằng sẽ trao đổi với phu huynh. Khi đó, vì còn nhỏ nên tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng thì chẳng cảm thấy có lỗi. Sau khi cô giáo đến nhà và trao đổi xong, mẹ đã gọi tôi đến và nhắc nhở. Chính vào lúc đó, tôi đã có những thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận được lá thư của bố viết cho tôi. Bố đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại những kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về, tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay. Mẹ cũng khóc và an ủi tôi.

Advertisement

Sau kỷ niệm lần đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi đã biết giúp đỡ mẹ những công việc vặt trong gia đình. Cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, chịu khó học tập hơn. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện. Lỗi lầm dù có to lớn đến đâu, thì đối với mẹ cũng có thể tha thứ.

Quả là “Tình mẹ bao la như biển thái bình…” – người mẹ đối với chúng ta vô cùng quan trọng. Mẹ chính là điểm tựa tinh thần vững chắc. Mỗi người hãy biết yêu thương và trân trọng khoảng thời gian được ở mẹ, ở bên gia đình.

Lời đứa trẻ ngây thơ trong bài thơ “Con yêu mẹ” của nhà thơ Xuân Quỳnh nhưng đã bộc lộ được tình cảm nhỏ bé mà sâu sắc dành cho người mẹ. Mẹ đối với tôi cũng vậy. Mỗi lần nhớ về mẹ, tôi luôn cảm thấy tràn đầy lòng biết ơn và yêu thương.

Mẹ của tôi năm nay đã gần bốn mươi tuổi. Mẹ là một giáo viên của một trường trung học cơ sở ở trong huyện. Bình thường công việc của mẹ rất bận rộn. Nhưng mẹ vẫn dành thời gian để nấu những bữa ăn cho hai bố con. Chính vì vậy, tôi và bố đã quyết định sẽ dành tặng cho mẹ một điều bất ngờ vào ngày 20 tháng 10 – Ngày phụ nữ Việt Nam.

Hôm ấy là thứ sáu, mẹ có tiết dạy nên phải ở trường cả ngày. Tôi và bố đã nhờ đến sự giúp đỡ của cô Lan – một đồng nghiệp của mẹ. Sau giờ dạy, cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm cho đến khi cả hai bố con chuẩn bị xong món quà dành cho mẹ. Tôi đã gọi điện thuyết phục cô, nghe xong kế hoạch cô Lan vui vẻ nhận lời. Sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Hoa hồng trắng – loài hoa mà mẹ tôi rất thích. Tôi nhanh chóng chạy vào bếp thì đã thấy bố đang bận rộn rửa rau. Tôi liền đến giúp bố. Hai bố con tôi đã quyết định sẽ nấu cho mẹ một bữa ăn thật đặc biệt. Sau hơn một tiếng đồng hồ bận rộn trong căn bếp của mẹ. Tôi và bố đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, canh cá nấu chua, măng kho tương… Một bàn ăn hấp dẫn đã được sắp xếp đâu vào đây. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa do chính tay tôi tự cắm nữa. Tuy không được đẹp bằng mẹ cắm nhưng tôi tin chắc nếu mẹ biết là do cô con gái rượu tự tay cắm tặng mình, thì sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mọi công việc chuẩn bị đã xong xuôi. Hai bộ con đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả. Mẹ thật phi thường khi vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà.

Tôi và bố cố gắng tắm rửa nhanh nhất có thể. Khoảng sáu rưỡi tối, tôi nhắn tin cho cô Lan rằng mọi công việc đã xong xuôi. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Trước đó, bố đã tắt hết điện trong nhà. Khi mẹ mở cửa bước vào thì bỗng nhiên điện bật lên, tôi và bố bước ra. Bố cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Mẹ càng ngạc nhiên hơn khi biết được những món ăn trên bàn là do bố con tôi chuẩn bị riêng cho mẹ. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Tôi khẽ nháy mắt với bố, trong lòng khen thầm rằng bố cũng có tài năng nấu nướng lắm đó.

Đó là kỉ niệm thật đẹp với mẹ mà tôi nhớ mãi. Sau bữa tiệc bất ngờ hôm đó, tôi và bố đã hứa với mẹ rằng sẽ tích cực vào bếp giúp mẹ hơn. Quan trọng nhất là cả gia đình đã có những khoảnh khắc hạnh phúc bên nhau.

Gia đình – hai tiếng thật giản dị nhưng cũng rất thiêng liêng. Đối với tôi, gia đình vô cùng quan trọng, đặc biệt bởi có những người thân yêu. Và người mà tôi yêu quý nhất chính là mẹ.

Như bao người mẹ khác, mẹ của tôi là một người phụ nữ thật giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho chúng tôi những sự hy sinh thật phi thường. Tuổi thơ tôi không được sống trong hạnh phúc như nhiều đứa trẻ khác. Bố mẹ tôi đã chia tay nhau khi tôi mới vào lớp một. Tôi sống với mẹ kể từ khi ấy. Mẹ vừa phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Dù được mẹ yêu thương, nhưng đôi lúc tôi vẫn cảm thấy buồn. Tận sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao tôi không thể sống cùng với cả bố và mẹ.

Gia đình tôi vốn không khá giả. Từ khi chia tay với bố, mọi gánh nặng kinh tế của gia đình đổ dồn lên đôi vai gầy của mẹ. Từng cái áo, từng quyển vở, từng miếng ăn, giấc ngủ của tôi đều do một tay mẹ tôi chăm chút. Nhưng khi còn nhỏ, tôi vẫn còn ham chơi, không thấu hiểu được những vất vả của mẹ. Nhiều lúc bị mẹ mắng, tôi còn cãi lại mẹ. Những lúc đó chắc hẳn mẹ đã cảm thấy rất buồn.

Còn nhớ năm lớp tám, tôi đến nhà Hồng – cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh, chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng hổi, mà không thấy mẹ đâu. Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Cảm thấy lo lắng, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Có lẽ mẹ đã bị sốt. Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải làm việc vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự trấn an bản thân, tôi nhanh chóng chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”.

Cũng may, sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hẳn và có thể đi làm bình thường. Nhưng nhờ có kỉ niệm hôm đó mà tôi mới biết giúp đỡ mẹ nhiều hơn. Và tôi cũng biết yêu thương mẹ nhiều hơn.

Nếu ai đó hỏi em điều em tự hào nhất trong cuộc đời là gì, em sẽ nói rằng đó chính là có mẹ trong cuộc đời. Mẹ là người em yêu thương nhất cũng là người em suốt đời kính yêu, trân trọng.

Trong cuộc sống, mẹ quan tâm, lo lắng cho em từ những điều nhỏ nhặt, từ bữa cơm, giấc ngủ, học tập và đời sống tình cảm. Quan tâm, che chở, bảo vệ những đứa con dường như đã trở thành bản năng tự nhiên nhất của mẹ. Em còn nhớ mãi một lần đi chợ cùng mẹ.

Hôm đó là một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, mẹ chở em trên chiếc xe đạp cũ lên chợ huyện để mua thức ăn, rau củ và vài đôi gà về nuôi trong vườn. Buổi đi chợ ấy rất vui, em được mẹ dẫn đi thăm thú khắp chợ, cùng mẹ mua những vật dụng cần thiết, cùng mẹ ăn sáng tại một góc chợ nhỏ mà tấp nập.

Trên đường trở về nhà, trời bất chợt đổ cơn mưa rào, vì không mang theo áo mưa mà xung quanh cũng không có hàng quán để mua áo mưa tránh ướt, mẹ đã dùng chiếc túi bóng lấy từ giỏ đồ để em che lên đầu, sau đó mẹ cởi chiếc áo chống nắng mẹ đang mặc khoác lên người em để chặn những giọt nước mưa đang rơi xuống kia. Sau khi đã che chắn cẩn thật cho em, mẹ đạp xe trong cơn mưa để đưa em về nhà. Những giọt mưa rơi trên vai mẹ làm ướt đẫm chiếc áo nâu bạc màu mẹ đang mặc, nhìn thấy hình ảnh ấy em chợt thương mẹ rất nhiều.

Khi về nhà, mẹ cũng không quan tâm đến mình mà vội lấy khăn khô và quần áo cho em thay vì sợ em bị cảm lạnh. Thương mẹ, em đã mang quần áo khô cho mẹ và giúp mẹ cất đồ vừa mua vào tủ để mẹ có thời gian thay đồ.

Mẹ luôn như vậy, yêu thương con cái hơn chính bản thân mình. Em rất hạnh phúc vì có mẹ, điều em tự hào nhất cũng là được làm con của mẹ.

……………..

Cập nhật thông tin chi tiết về Kể Về Chuyến Du Lịch Đà Lạt – Một Kỉ Niệm Đẹp Thời Thanh Xuân! trên website Zrll.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!